Cực Hạn Trầm Mê

Chương 1: Đính hôn từ bé

Sáng sớm tháng Chín, sương lạnh buốt, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khuôn viên Đại học Thanh Đại.

Ký túc xá nghiên cứu sinh khoa Máy tính.

“Đính hôn từ bé? Cái gì mà đính hôn từ bé? Bây giờ là năm 2020 rồi, làm gì còn cái hủ tục phong kiến đó nữa?”

Ôn Dụ Thiên cầm chặt điện thoại trong tay, khuôn mặt hơi nghiêng về phía màn hình, góc nghiêng hoàn hảo, từng đường nét đều đẹp đến mức vừa vặn.

Cổ tay cô mảnh mai, trông có vẻ yếu ớt, nhưng lúc này đầu ngón tay lại siết chặt lấy điện thoại, móng tay hồng nhạt dường như trở nên trắng bệch.

Ôn Dụ Thiên không thể tin được, cuộc sống suôn sẻ suốt hai mươi hai năm qua của cô lại đột nhiên xuất hiện một thứ như đính hôn từ bé, ngay khi cô đang học năm hai cao học.

“Bảo bối, bây giờ lập tức mang theo tín vật đính hôn mẹ gửi lần trước rồi về nhà đi. Trưa nay Yến Thanh sẽ có mặt ở nhà, con đến gặp thằng bé đi.”

Trong điện thoại, bà Tống hoàn toàn phớt lờ lời con gái, tự ý nói một câu rồi dứt khoát cúp máy: “Hai đứa tranh thủ bồi dưỡng tình cảm nhé.”

Ôn Dụ Thiên nghe xong mà đau cả đầu, đến khi mẹ cô cúp máy rồi mà cô vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Cô cúi mắt xuống, bàn tay trắng trẻo mềm mại khẽ mở ra, để lộ một chiếc nhẫn nữ tinh xảo nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay.

Chiếc nhẫn được bao quanh bởi một vòng kim cương, thiết kế đơn giản mà tinh tế, điểm nhấn là ở chính giữa—một nửa hình trái tim rỗng.

Chỉ cần nhìn qua cũng có thể nhận ra đây là một cặp nhẫn đôi.

Chính là thứ mà mẹ cô vừa cho người vận chuyển từ nước ngoài về hôm qua, được cho là tín vật đính hôn của mối hôn ước từ bé.

Cái gì mà đính hôn từ bé? Cái gì mà tín vật đính hôn? Đây chẳng phải là một chiêu thức mới để thúc giục con gái đi xem mắt rồi cưới chồng sao?

Càng nghĩ, Ôn Dụ Thiên càng thấy khả năng này rất cao. Cô khẽ bặm môi, cảm thấy mấy chiêu trò của mẹ mình ngày càng nhiều hơn.

Cô tựa người vào cửa kính ban công, cửa sổ chỉ hé mở một chút, làn gió se lạnh từ từ len vào. Cô dường như không cảm nhận được, chỉ lặng lẽ nhìn xuống sân trường, nơi những tân sinh viên và sinh viên cũ đang kéo hành lý đi qua đi lại. Trong vài giây, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.

Mãi đến khi trong phòng vang lên giọng nói của Tần Miên—cô bạn cùng phòng đang thò đầu ra từ trên giường: “Tiểu Thiên, cậu mặc phong phanh thế kia mà đứng ngoài gió không thấy lạnh à?”

Hàng mi dài của Ôn Dụ Thiên khẽ run lên vì lớp sương mù đọng lại, trong đôi mắt thoáng chút mơ hồ dần tan biến. Đến lúc này cô mới nhận ra bờ vai tròn mảnh của mình đã sớm lạnh đến tê cứng.

Ngón trỏ của cô vẫn còn vướng vào chiếc nhẫn, cả người nhỏ bé nhanh chóng lùi vào trong phòng.

Cô ngẩng đầu nhìn Tần Miên vẫn đang thò đầu ra từ giường trên, chậm rãi đáp: “Lạnh chứ.”

Ôn Dụ Thiên mở tủ quần áo, định chọn một bộ để về nhà. Dù trong lòng vô cùng không tình nguyện, nhưng những năm tháng được giáo dục đàng hoàng không cho phép cô thất lễ mà cho khách leo cây.

Những ngón tay mảnh khảnh chạm vào cánh tủ, vô tình kéo theo ánh sáng lấp lánh từ chiếc nhẫn trên đầu ngón tay.

Cô vừa định tháo nhẫn xuống.

Nhưng Tần Miên - người vừa còn nằm ườn trên giường, bỗng như trúng tà bật dậy, lao xuống giường với vẻ mặt hớn hở, vội vàng nắm lấy cổ tay cô: “Trời ơi! Tiểu Thiên bảo bối, cậu cũng mua nhẫn đôi giống Thương Hành à?”

Gương mặt trắng nõn của Ôn Dụ Thiên hiện lên một tia mơ hồ, theo phản xạ cúi xuống nhìn chiếc nhẫn treo lơ lửng ở đầu ngón tay: “Giống à?”

Tần Miên lập tức giơ điện thoại sáng trưng lên trước mặt cô: “Nè, tự cậu xem đi.”

“Nam thần Thương Hành của mình vừa tham dự lễ trao giải tuần này, trên ngón giữa có đeo một chiếc nhẫn đôi. Hình ảnh bị chụp lại rồi tung lên mạng, khiến cả hội chị em đổ xô đi mua nhẫn nữ cùng bộ. Giờ nó đã trở thành mẫu hot trên Taobao rồi đó!”

Thương Hành?

Ôn Dụ Thiên theo ánh mắt Tần Miên, cứng đờ nhìn về phía màn hình—

Người đàn ông trong ảnh với khí chất thanh lịch và gương mặt điển trai đập thẳng vào mắt cô.

Thương Hành trong ống kính có đường nét khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng xa cách. Bộ vest được cắt may tinh tế càng tôn thêm khí chất cao quý và dáng vẻ thẳng tắp của anh. Những ngón tay thon dài, sạch sẽ của anh tự nhiên cầm lấy micro, tay còn lại nâng chiếc cúp vàng danh hiệu Ảnh đế.

Chiếc nhẫn trên ngón tay giữa thấp thoáng lộ ra hình dáng đại khái, lúc này còn được cố ý phóng to. Điều rõ ràng nhất chính là phần họa tiết nửa trái tim khắc rỗng trên chiếc nhẫn, vừa vặn có thể ghép trọn vẹn với chiếc nhẫn nữ trong tay cô.

Quả nhiên là cùng một kiểu.

Ôn Dụ Thiên nhìn chằm chằm vào bức ảnh vài giây, đôi mắt trong veo khẽ lóe sáng. Sau đó, cô liếc xuống phần bình luận bên dưới—

— "AWSL! Chồng tôi sao có thể quyến rũ như vậy! Chồng ơi chồng ơi chồng ơiii!"

— "Đây là chồng tôi! Mọi người nhìn đi, nhẫn đôi nè! Ảnh JPG."

— "Xin lỗi, bổn cung chưa chết, các ngươi vẫn chỉ là thϊếp, ta mới là chính cung! Ảnh JPG."

— "Trùng hợp ghê, tôi cũng có chiếc nhẫn nữ này, là chồng tôi tặng đấy! Phải rồi, chồng tôi họ Thương. Ảnh JPG."

— ". . ."

Những bức ảnh mà fan đăng tải, tất cả đều là nhẫn nữ cùng kiểu với chiếc nhẫn đôi của Thương Hành.

Ôn Dụ Thiên cụp mắt, hàng mi dài cong vυ't bị ánh đèn rọi xuống tạo thành bóng mờ nhàn nhạt. Cô cạn lời nhìn đám bình luận: "Thời buổi này fan nữ đều . . . cuồng loạn vậy sao?"

Từng người một đều tự tưởng tượng mình là vợ Thương Hành.

Thương Hành có biết anh ta có nhiều "vợ" như vậy không?

Khoan đã!

Ôn Dụ Thiên bỗng chốc giơ cao chiếc nhẫn trong tay, bừng tỉnh ngộ— Thì ra là thế!

Mẹ cô lớn tuổi vậy rồi mà vẫn còn tâm hồn thiếu nữ, theo kịp trào lưu đu idol nữa. Đã thế còn chạy theo mua nhẫn đôi, lại còn bịa chuyện đây là tín vật đính hôn của hôn ước từ bé, làm cô sợ hết hồn! Cô suýt nữa mắc lừa rồi!

Tần Miên kiên quyết phủ nhận: "Không phải fan nữ cuồng quá đâu, mà là không ai chịu tin Thương đại nhân thật sự có tiểu yêu tinh bên ngoài."

"Không biết tiểu yêu tinh nào may mắn như vậy, được nam thần ưu ái, còn cầm trong tay chiếc nhẫn nữ chính gốc."

Tần Miên ôm lấy bàn tay nhỏ của Ôn Dụ Thiên, nức nở đáng thương.

Lại gần hơn, cô ấy đột nhiên mở to mắt, nghi ngờ cầm lấy ngón tay cô quan sát kỹ: "Ơ? Cái này hình như sáng hơn, cao cấp hơn mấy chiếc trên mạng thì phải?"

"Thiên Bảo!"

Như nghĩ ra điều gì, Tần Miên chợt quay phắt sang nhìn khuôn mặt trắng nõn của Ôn Dụ Thiên.

Cô có đôi môi đỏ răng trắng, hàng mày thanh tú, ngũ quan tinh xảo như búp bê sứ, đuôi mắt hơi nhếch lên tự nhiên. Vì mới ngủ dậy, cô vẫn mặc váy ngủ lụa mỏng, đường cong uyển chuyển, làn da sứ trắng gần như hòa vào màu trắng thuần của váy, khó phân biệt cái nào trắng hơn.

Vừa đẹp lại vừa quyến rũ, hoàn toàn chính là yêu tinh trong lời cô ấy nói!

Nhìn chằm chằm mấy giây, Tần Miên hít sâu một hơi, túm lấy vai cô lắc mạnh: "Cậu nói thật đi, tiểu yêu tinh trong nhà nam thần của mình có phải cậu không?"

Ôn Dụ Thiên bị lắc đến chóng mặt, vất vả lắm mới thoát ra được, lườm cô ấy một cái, bực bội nói: "Cậu theo đu idol đến ngu luôn rồi à?"

"Mình căn bản không quen biết anh ta!"

Hồi đại học, Ôn Dụ Thiên chỉ đắm chìm trong việc học lập trình, rất ít khi lướt Weibo, càng chẳng có khái niệm gì về giới giải trí.

Tần Miên nghiêm túc nâng bàn tay nhỏ của Ôn Dụ Thiên, trịnh trọng nói: "Bảo bối, nếu thật sự là cậu, mình tuyệt đối không phản đối!"

"Mình chỉ cần một tấm ảnh có chữ ký của Thương đại nhân, chỉ một tấm thôi!"

Cô ấy công khai ủng hộ hôn sự này! Cô bạn nhỏ nhà mình liên tiếp năm năm liền giành danh hiệu nữ thần số một của Thanh Đại, vừa xinh đẹp vừa khiêm tốn, lại còn có IQ siêu cao, được tuyển thẳng vào ngành Khoa học Máy tính, sau đó lại được giữ lại học thạc sĩ.

Xứng đôi với nam thần nhà cô ấy quá còn gì! So với để một con yêu tinh nào đó ngoài kia có được nam thần, chi bằng để cho yêu tinh nhà mình lời trước!

Quan trọng hơn nữa là—

Nếu bạn thân kiêm bạn cùng phòng của cô nàng thật sự chinh phục được nam thần, vậy chẳng phải cô nàng cũng được thơm lây sao? Khi đó, cô nàng sẽ trở thành người chiến thắng trong giới fangirl!

Tần Miên hai tay ôm tim, ánh mắt mơ màng, tràn đầy bong bóng hy vọng.

Ôn Dụ Thiên khẽ giật khóe môi, người này đúng là tưởng tượng quá đà rồi. Cô giơ tay vỗ một phát lên đầu bạn mình, giúp cô nàng tỉnh táo lại.

"Xin hãy bình tĩnh, sáng sớm đừng nằm mơ giữa ban ngày. Chiếc nhẫn này là của mẹ mình."

"Mẹ mình có tiền, đu idol cũng sẵn sàng bỏ tiền mua kim cương thật, đương nhiên là sáng hơn rồi."

Tần Miên lập tức tỉnh ngộ: ". . ."

Có tiền thì giỏi lắm sao?

. . . Ờ, có tiền đúng là giỏi thật.

---

Bắc Thành vào buổi sáng và buổi trưa có sự chênh lệch nhiệt độ lớn. Gần đến mười hai giờ, ánh mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc, nhảy lêи đỉиɦ trời. Những tia nắng vàng đan xen tỏa sáng, trải dài trên cánh cổng trường đại học đồ sộ và nguy nga.

Con gái khi trang điểm thường mất rất nhiều thời gian. Đợi đến khi Ôn Dụ Thiên tắm rửa xong, đắp mặt nạ, bắt đầu trang điểm rồi chọn quần áo, mọi thứ hoàn tất thì đã gần mười hai giờ.

Cô vội vàng rời khỏi khuôn viên trường.

Trên đường đi, không biết đã bao nhiêu lần cô thấy chiếc nhẫn nữ giống hệt trên tay mình xuất hiện trên tay các nữ sinh khác. Một lần nữa, cô cảm thán về sức hút của nam thần đỉnh lưu trong giới giải trí.

Cảm giác như toàn bộ nữ sinh trong trường đều muốn trở thành vợ Thương Hành vậy.

Đến cả sinh viên của Thanh Đại – một trong những trường đại học hàng đầu thế giới – cũng không thể thoát khỏi sự mê hoặc của anh ta. Huống hồ là mẹ cô, người thậm chí còn theo đuôi Thương Hành mua nhẫn đôi.

Ôn Dụ Thiên băng qua cổng trường đông đúc, bước lên chiếc xe đã đợi sẵn bên đường.

Chú Dương, tài xế của gia đình cô, cười nói: "Tiểu thư, cuối cùng cô cũng đến. Phu nhân bảo trong nhà có một bất ngờ đang chờ cô đấy."

Ôn Dụ Thiên đưa tay vuốt lại mái tóc đen hơi rối của mình, đầu ngón tay trắng nõn khựng lại bên vành tai khi nghe thấy câu này: "Bất ngờ?"

"Chẳng phải là xem mắt sao, còn bày đặt thần bí như vậy."

"Không phải xem mắt, là hôn ước từ bé." Chú Dương cố gắng giải thích.

Nhưng Ôn Dụ Thiên sớm đã xác định tính cách của mẹ mình, một mực cho rằng chú chỉ đang giúp bà che giấu sự thật là bà đu idol ở cái tuổi này. Cô thở dài, chậm rãi nói: "Chú Dương, cháu biết hết rồi, chú không cần phải giấu giúp mẹ cháu nữa đâu."

Hôn ước từ bé? Đây chẳng phải là chiêu trò mới của mẹ để ép cô đi xem mắt sao?

Chú Dương quả thật có đạo đức nghề nghiệp quá cao. Nếu không phải cô đã biết trước chuyện nhẫn đôi, có lẽ bây giờ cô cũng bị bọn họ lừa rồi.

Nói xong, Ôn Dụ Thiên lấy điện thoại ra soi gương, tiện tay thoa lại một lớp son.

Đôi môi cô có dáng đẹp, đỉnh môi rõ nét, khi hơi nhếch lên lại vô tình toát ra chút quyến rũ khó nhận ra.

---

Biệt thự của nhà cô cách Thanh Đại không xa, chưa đến nửa tiếng đã đến nơi.

Ôn Dụ Thiên đứng trước cửa biệt thự, hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh tâm trạng khi nghĩ đến người sắp gặp.

Chỉ là gặp một người đàn ông thôi mà, không có gì phải căng thẳng cả.

Mặc dù cô biết đến chín mươi chín phần trăm khả năng "hôn ước từ bé" này là trò diễn của mẹ, nhưng cô vẫn lo lắng một phần trăm còn lại— lỡ như hôn ước này là thật thì sao?

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy ngưỡng cửa nhà mình cao đến mức khiến cô không nhấc chân nổi.

Cô nhắm mắt lại, buộc bản thân bình tĩnh rồi từng bước đi qua khu vườn vào trong phòng khách.

Mẹ cô quanh năm ở nước ngoài, trong nhà không có nhiều người giúp việc, khiến biệt thự phong cách châu Âu rộng lớn có vẻ trống trải và tĩnh lặng.

Tiếng gót giày cao gót của cô vang vọng trong không gian yên tĩnh.

Cánh cửa cao hơn hai mét được đẩy ra. Điều đầu tiên đập vào mắt Ôn Dụ Thiên là bóng dáng một người đàn ông xa lạ đang ngồi trên chiếc ghế sô pha da thật xa hoa trong phòng khách.

Anh đang cúi mắt xuống, những ngón tay thon dài sạch sẽ cầm chiếc điện thoại màu đen mỏng nhẹ, gõ nhẹ lên màn hình. Một cánh tay khác tùy ý đặt lên tay vịn sô pha, tay áo sơ mi trắng hơi co lại, lộ ra cổ tay thon dài trắng mịn như ngọc.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông nhẹ nhàng ngước cằm lên, để lộ gương mặt thanh tú tựa tranh vẽ.

Ánh mắt anh nhìn cô.

Ánh sáng rực rỡ trong phòng khách giúp Ôn Dụ Thiên nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trước mặt.

Không khí bỗng chốc ngưng trệ.

Đồng tử cô co rút lại, gương mặt này . . . hình như cô đã thấy ở đâu đó rồi.

Cô vô thức tiến lên vài bước muốn nhìn rõ dung mạo của anh hơn.

Ai ngờ không để ý dưới chân, gót giày cao mảnh vô tình mắc vào mép thảm. Cả người Ôn Dụ Thiên lảo đảo, mất thăng bằng, lao thẳng về phía bàn trà.

Phản ứng đầu tiên của cô: Xong rồi, sắp hủy dung nhan mất thôi!

Phản ứng thứ hai: Phải che mặt lại đã!

Đúng lúc này, một bàn tay trắng trẻo thon dài đột ngột vươn ra, nắm lấy cánh tay cô, giữ cô lại một cách vững vàng.

Đôi mắt dài hơi nheo lại, giọng nam trầm thấp mang theo từ tính vang lên: "Cẩn thận."

Mùi hương sạch sẽ, thanh lạnh của người đàn ông lập tức bao phủ lấy cô. Ôn Dụ Thiên cảm thấy vành tai mình đột nhiên nóng lên, nhuộm một màu đỏ ửng xinh đẹp. Cô khẽ nói: "Cảm ơn."

Ngay sau đó, người đàn ông lịch thiệp buông tay.

Ôn Dụ Thiên theo phản xạ chớp mắt, lúc này mới phát hiện khoảng cách giữa hai người quá gần. Gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh— làn da trắng lạnh, góc cạnh sắc sảo, không chút tì vết.

Khi nhìn rõ ngũ quan của anh, cô không còn tâm trí để xấu hổ nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Anh anh anh . . . anh . . ."

Cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi!

Người này trông giống y hệt Thương Hành— nam thần đỉnh lưu của giới giải trí, "ông chồng" quốc dân của toàn bộ nữ sinh trong trường!

Anh ta thế mà lại có khuôn mặt giống hệt Thương Hành!

Hơn nữa, từ sống mũi đến đôi mắt, không có chút dấu vết chỉnh sửa nào, bệnh viện nào có tay nghề cao thế này chứ?

Nhìn cô lắp bắp mãi không nói thành lời, người đàn ông hơi nhếch môi, khóe miệng cong lên một đường như cười mà không phải cười: "Tôi đáng sợ đến vậy sao?"

Ôn Dụ Thiên chậm rãi lắc đầu rồi lại gật đầu, hàng mi dài khẽ run rẩy vài giây. Cô cẩn thận hỏi: "Anh . . . chỉnh sửa gương mặt này tốn nhiều tiền lắm nhỉ?"

Không lẽ mẹ cô theo đuổi thần tượng đến mức này sao?

Không chỉ mua nhẫn đôi, mà ngay cả đối tượng hôn nhân sắp đặt cho con gái cũng phải tìm một phiên bản giống hệt idol?

Người đàn ông hơi khựng lại, ánh mắt hạ xuống, giọng nói trầm ổn mang theo chút thú vị: "Chỉnh sửa?"