"Ah... kì lạ...đừng... ưʍ... dừng lại... đi... ha." Giang Tiêu lúc này ánh mắt mông lung, ngập nước.
"Anh chắc là muốn dừng lại chứ." Cô như bắt được trọng điểm nên muốn chơi đùa hắn một chút, nhưng cũng không quên trêu chọc hạt đậu khiến nó sưng to lên.
"Ah... không... không... lạ... lắm...dừng... dừng lại đi... ah... không chịu nổi..." Giang Tiêu hắn giờ đây như cá nằm trên thớt mặc cô chà đạp, đáng thương đến nổi khiến cho Bạch Nhiễm cô muốn hắn phải khóc trong sung sướиɠ.
"Bên dưới anh cương cứng cả rồi mà anh vẫn muốn dừng lại à." Cô bóp lấy vật nhỏ nhô lên phía dưới, cô kéo quần hắn ra chỉ chừa lại qυầи ɭóŧ bên trong, núi nhỏ dần hiện ra rõ hơn, cô vừa xoa bên dưới vừa liếʍ mυ'ŧ ngực hắn.
"Ah... ah... đừ... ng... khô... ng... không chịu... nổi... nữa... Ah..." Giang Tiêu không nhịn được mà bắn ra.
Bạch Nhiễm bất ngờ nhìn đũng quần ướt đẫm, rồi lại nhìn dáng vẻ như vừa bị chà đạp qua của Giang Tiếu mà bật cười: "Giang luật sư anh ra nhanh quá đấy."
Giang Tiêu không trả lời cô hắn đang cố lấy lại tinh thần sau lần bắn ra, cảm giác không thể nào tả nổi nhưng cơ thể hắn đang khao khát muốn nữa muốn nhiều hơn, thuốc ngấm vào người khiến hắn cảm giác bức rứt, người nóng ran muốn tìm cái gì đó giải tỏa cái cảm giác ham muốn.
"Giang luật sư anh ra nhanh vậy là cho kĩ năng tôi tốt hay do anh tính da^ʍ nhỉ."
Giang Tiêu lúc này mới để ý tới cô, khuôn mặt đỏ ửng không biết do tức giận hay là do động tình: " Chỉ... chỉ do thuốc thôi cô đừng tưởng bở."
“Oh!” Bạch Nhiễm nhướng mày nhìn hắn, sao đó bật cười: " Giang luật sư muốn ngủ với tôi mà hạ thuốc luôn mình sao, thật tài giỏi! Nhưng có lẽ anh không ngờ được mình sẽ rơi vào tình cảnh này đâu nhỉ."
Giang Tiếu có chút chột dạ né tránh ánh mắt của cô. Cô cũng chẳng nói gì liền bước xuống giường, hắn thấy hành động của cô liền nghĩ cuối cùng cũng kết thúc trong lòng có chút vui nhưng vẫn có chút gì đó khó chịu, nhưng sao đó bị hắn lắc đầu bãi bỏ có lẽ do thuốc mà thôi, đúng vậy là do thuốc.
Nhưng không cô xuống giường liền làm hắn nằm sấp xuống, kéo người hắn để hắn nâng mông lên, Giang Tiêu vẫn chưa hiểu gì vẫn làm theo những gì cô muốn. Không đợi hắn nghĩ nhiều cô liền kéo bỏ chiếc quần còn sót lại trên người hắn. Không đợi hắn nghĩ nhiều cô cầm chiếc roi có sẵn trên giường đánh vào mông hắn.
Chát!
"Ah... đau..."
"Giang luật sư thật hư anh cần bị phạt một chút."
"Cô điên ha... ah..." Không đợi hắn nói hết cô liền cầm roi đánh vào mông hắn.
"Ngoan ngoãn thì tôi còn nhẹ tay."
Chát!
"A... ah... đau... cô điên à mau thả tôi ra nhanh... ah..." Cô cũng chẳng ngại đánh hắn nếu hắn cứ thích nói nhảm.
Chát!
"Ah... đau... tha... tiểu thư tha cho tôi."
Bạch Nhiễm mỉm cười mặc kệ lời hắn: "Hư là phải phạt, hơn nữa đây cũng là do Giang luật sư chuẩn bị tôi không thể phụ lòng Giang luật sư được.
Chát!
“Ah... Ha... Đừng mà.”
Giang Tiêu không biết mình bị đánh bao lâu, hắn cảm thấy cả cơ thể càng bị đánh lại càng nóng rực, hắn nắm chặt chiếc gối dù mặt úp vô gối nhưng vẫn không thể ngăn được tiếng rêи ɾỉ của hắn.
Cô cũng dừng lại vứt roi da sang một bên. Cô nhìn bên dưới hắn đang cương cứng.
"Giang luật sư anh cảm thấy sao?"
"Y... ý... gì?" Hắn biết cơ thể hắn có chút khác lạ, dù bị đánh đau nhưng vẫn có chút kɧoáı ©ảʍ, tới lúc cô dừng lại làm hắn có chút khó chịu, nhưng hắn không thể thừa nhận được.
"Bên dưới của anh lại cương rồi, bị tôi đánh tới cương à." Cô đưa tay xoa bóp phía dưới.
"Ha... ah... cô... cô... ah... nói bậy... gì... vậy." Dù như thế nào hắn vẫn không muốn thừa nhận.
"Tôi nói bậy sao hay do Giang luật sư đây không dám nhận."
"Ah..." Cô nhìn bàn tay dính đầy dịch trắng của Giang Tiêu mà bật cười: "Giang luật sư anh không thử nhìn xem trên tay tôi dính gì à, còn không muốn thừa nhận bản thân thật sự thích bị ngược sao."
Giang Tiêu lúc này đã không chịu nổi nằm sấp xuống giường, cũng không biết có nghe được lời cô nói hay không, hay thật sự không muốn thừa nhận bản thân đã bị đánh đến cao trào. Bạch Nhiễm cũng chẳng quan tâm phản ứng của hắn dù sao thì thứ thuốc đó cũng chẳng có tác dụng với cô, nên cô muốn kéo dài thời gian chơi đùa với hắn để hắn không chịu nổi nữa mà cầu xin cô.
Cô xong lại đi lại phía giường cô cũng mạnh tay cởi chiếc quần còn sót lại trên người hắn vứt ra xa, Giang Tiêu dù không muốn nhưng cũng chẳng còn sức mà chống cự, mông hắn vừa bị đánh nên đã sưng đỏ lên, cô không nhịn được mà xoa mông hắn, có lẽ do vừa bị đánh nên khá là mềm mại thật tốt xoa.
"Ưʍ..."
Cầm chai bôi trơn trên giường, mở ra đổ thẳng xuống mông Giang Tiêu, cái lạnh làm Giang Tiêu bất giác rùng mình. Cô đưa ngón tay khẽ đi qua khe mông của hắn.
"Ah... đừng!" Giang Tiêu bất giác hoảng loạn, muốn trốn tránh nhưng bị Bạch Nhiễm đè lại. Cô cũng không nghĩ hắn còn tỉnh như thế có lẽ thuốc không quá mạnh.