Trò Chơi Giáng Lâm: Kiều Sở Sống Lại Tung Hoành Tận Thế

Chương 10

Lúc này tại điểm hồi sinh, tên đàn ông thô lỗ chỉ biết khóc không ra nước mắt!

【Đội trưởng: Anh đâu rồi, còn không mau quay lại đánh BOSS! Thời gian thử nghiệm nội bộ gấp rút như vậy, anh định lãng phí à?】

Tên đàn ông thô lỗ ấm ức vô cùng, toan giải thích, nhưng mới gõ được nửa câu thì…

【Đội trưởng: Thôi khỏi, không cần quay lại nữa, tôi đã kéo người khác vào đội rồi.】

【Đội trưởng: Tiền vàng lần này sẽ bị trừ.】

Anh ta sắp khóc thật rồi, công hội lớn như bọn họ đều áp dụng chế độ đánh vàng kiếm tiền, phát lương cho thành viên, giờ thì hay rồi, thù chưa báo, lương cũng mất luôn!

Hai người kia, anh ta sẽ nhớ kỹ!

Tất cả những chuyện này, Kiều Sở đều không hề hay biết, cô suy nghĩ, chợt nhớ ra mình đã nghe qua cái tên công hội Lôi Hỏa ở đâu đó rồi, mãi sau cô mới nhớ ra, ở kiếp trước, công hội này đã bị công hội Lôi Đình thu mua, hai công hội này cùng một giuộc, toàn làm chuyện xấu trong tận thế, ức hϊếp người khác, không chuyện ác nào không làm.

Mà công hội Lôi Đình cũng chính là nguyên nhân lớn khiến Kiều Sở rơi vào cảnh cùng đường và chết thảm ở kiếp trước!

Nếu đã như vậy… sớm đối đầu cũng chẳng sao, dù gì cô cũng nhất định phải báo mối thù ở kiếp trước!

Khóe môi Kiều Sở nhếch lên một nụ cười xấu xa, bao sân à?

Cô muốn xem thử họ có thể kiếm được chút lợi lộc gì không.

Đang suy nghĩ, đột nhiên trước mặt cô hiện lên một khuôn mặt xinh đẹp.

Cậu thiếu niên hơi cúi người, vẻ mặt lo lắng nhìn cô: “Chị ơi, sao chị không nói gì vậy?”

Cậu làm nũng, giọng điệu có chút trách móc, rồi nhanh chóng đổi sang vẻ mặt tươi cười, hàng mi dài khẽ chớp, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: “Em tên là Nhất Khê Phong Nguyệt, chị tên gì vậy? Chị giỏi quá đi!”

Kiều Sở nheo mắt đánh giá cậu, theo kinh nghiệm của cô, người chơi tên Nhất Khê Phong Nguyệt này, nếu không phải kẻ ngốc mới chơi game thực tế ảo, thì chính là đang giả vờ.

Kiều Sở không tỏ thái độ gì, lạnh nhạt nói: “Tôi phải về doanh trại nộp nhiệm vụ, xin phép đi trước.”

Nhất Khê Phong Nguyệt cụp mi, giọng nói có chút mất mát: “Có phải là chị…” Ghét em.

Cậu còn chưa nói hết câu, Kiều Sở đã khuất sau lùm cây rậm rạp, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Nhất Khê Phong Nguyệt: "…"

Cái đồ phụ nữ đáng chết, dám không thèm nghe cậu nói hết câu?

Cậu không tin trò chơi này còn không bắt được cô!

Vẻ yếu đuối trên mặt biến mất, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh, cậu hừ lạnh một tiếng, khẽ nhún chân, thân hình nhẹ nhàng biến mất trong chớp mắt.

...

Kiều Sở nhanh chóng quay lại doanh trại dũng sĩ, một là để tránh lộ hành tung, phòng ngừa bị Tùng Khê phát hiện ra động cơ của mình, hai là cô cần chuẩn bị một số thứ để làm việc xấu.

Hiện tại, cô đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên và nhận được 1 đồng vàng (tương đương 100 đồng bạc). Đừng thấy ít tiền mà coi thường, bởi chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ chiến công đầu mới có thể nhận được. Sau này, người chơi khác nhận nhiệm vụ tương tự cũng chỉ được 10 đồng bạc mà thôi.

Kiều Sở suy nghĩ một lát, không chọn mua đồ tại cửa hàng trên phố chính của doanh trại, mà rẽ trái rồi rẽ phải, đi tới một con phố tồi tàn ở phía đông doanh trại, cô dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, gõ vài tiếng.

“Cộc cộc.”

“Cộc.”

“Cộc cộc cộc.”

Đó là nhịp điệu 213.

Khi cô gõ cửa, có vài ánh mắt thăm dò ló ra từ những căn nhà xung quanh, ID trên đầu những NPC ở đây có màu khác với NPC trên phố chính. Ở phố chính, màu xanh lá biểu thị cùng phe với người chơi. Mà NPC ở đây có màu vàng, tượng trưng cho phe trung lập, thậm chí có thể tấn công lẫn nhau bất cứ lúc nào.

Nhận thấy những ánh mắt không mấy thiện chí đó, Kiều Sở nhanh chóng rút khẩu súng bên hông ra, “Đoàng——” một viên đạn bắn thẳng vào khung cửa sổ của một ngôi nhà, để lại một lỗ đạn sâu hoắm.

Ánh mắt của những NPC lập tức thay đổi, cứng thật!

Ngay khi bọn họ thu lại ánh mắt, cánh cửa gỗ bụi bặm trước mắt “trùng hợp” mở ra.

Bên trong xuất hiện một người lùn da xanh lục nhạt, vóc dáng nhỏ bé, ánh mắt “chân thành”.

Hắn mặc một chiếc áo gi lê vàng cũ kỹ và quần ống loe, dùng cánh tay dài hơn cả chiều cao của mình để kéo cửa, “Bạn của tôi, sao bạn lại đến một nơi nguy hiểm như thế này một mình? Mau vào trong để trốn đi!”

Kiều Sở khẽ cười, theo hắn bước vào, cánh cửa không một tiếng động đóng lại, hoàn toàn cắt đứt ánh mắt nhìn trộm từ bên ngoài.