Beta Vạn Nhân Mê Bị Đám Chó Điên Tranh Đoạt Điên Cuồng

Chương 4: Mùi hương đặc biệt (2)

Hương thơm trong sạch, giản dị, không có chút tạp vị nào, trong như suối nước giữa núi rừng. Ngửi thấy có cảm giác yên tĩnh, bình hoà, như thể tâm hồn người ta được an yên ngay lập tức.

Anh nhìn quanh, phát hiện ra mùi hương ấy toả ra từ một cô gái đang ngủ gục trên bàn.

Người gần đây đang trong giai đoạn dễ xúc động, tâm trạng luôn bồn chồn, khao khát phá phách gia tăng, khó kiểm soát cảm xúc của mình.

Mùi hương này khiến anh cảm giác như cả thâm tâm được tẩy rửa, toàn bộ cơ thể lập tức trở nên bình tĩnh, sau đó còn dễ chịu tới mức trực tiếp nằm xuống bàn không biết mình đã chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, trong lớp học đã không còn ai, anh đột nhiên ngửi thấy mùi hương quen thuộc sau cánh cửa, vừa đứng dậy từ sau cánh cửa, không hề nghĩ lại va phải cô.

Lạc Diễn Xuyên hạ mắt nhìn, thấy mùi hương này có thể xoa dịu nỗi bực bội và lo âu trong lòng mình suốt những ngày qua, nên anh không so đo với Beta vô tri có ý đồ quyến rũ và xúc phạm mình này nữa.

Thì Sơ không khỏi nhíu mày, đúng là một kẻ bất lịch sự.

Học viện Icles là trường học tổng hợp Alpha và Beta, nhìn kẻ này có vẻ bình thường, không, không thể coi là bình thường được, cô liếc nhìn chàng trai đứng không xa, gương mặt tinh xảo và thân hình cao ráo, là vẻ ngoài đại đa số mọi người đều thích.

Thấy thái độ của anh xấu đến mức nào, vẻ mặt kiêu ngạo, có lẽ anh là một Alpha, nhìn có vẻ thân phận không phải dạng thường.

Còn gần một tháng nữa là tốt nghiệp, gây ra rắc rối gì đó lúc này không phải chuyện tốt.

Thì Sơ thu ánh mắt, lạnh lùng trả lời: “Xin lỗi, tôi chưa bao giờ sử dụng nước hoa, không biết cậu đang nói gì cả.”

Vừa rồi cô còn thực sự cảm thấy hối lỗi với loại người này, thật là một tội ác.

Lạc Diễn Xuyên chưa bao giờ bị người khác đối xử bằng thái độ như vậy, những Beta đứng trước mặt anh chẳng phải đều khúm núm, mặt mũi nịnh nọt sao, thật sự có người dám đối mặt với anh.

Anh mở miệng với giọng điệu đầy chế giễu: “Dám làm mà không dám nhận sao? Tôi cảnh cáo cậu, Beta ngoan ngoãn lo học hành của mình đi, đừng có mộng tưởng quyến rũ Alpha.”

Thì Sơ nghe thấy lời này, không kiềm chế được mà siết chặt bàn tay phải, ngón trỏ vì dùng sức quá mạnh mà trở nên trắng bệch.

Cứng rồi, nắm chặt tay rồi, chỉ chăm chăm chơi game quên cả việc xử lý anh phải không.

Không được, phải kiềm chế. Vì bằng tốt nghiệp của trường, cô còn cần dựa vào đó để đăng ký tham gia thi tuyển sinh học viện quân đội liên bang sau hai tháng nữa.

Cô hít sâu một hơi, mới nở ra một nụ cười lạnh: “Vậy, những Alpha cao quý trong miệng cậu cũng giống cậu sao? Tùy tiện phỏng đoán người khác, như một kẻ ngu dốt và kiêu ngạo.”

Chịu không nổi, hít thở cùng loại người này, cô cảm thấy như mình sắp nghẹt thở.

Không được, cô phải mở cửa sổ cho thoáng khí.

Thì Sơ lập tức đi vòng qua Alpha vô lý đó, thẳng tiến đến bên cửa sổ.

Một tiếng “Rầm” vang lên, cửa sổ bị cô mở ra.

Gió từ ngoài mạnh mẽ ập vào, gió thổi mái tóc đen dài của cô, bay múa tự do trong gió, vài sợi tóc dài bị thổi bay trước trán cô, rối ren nhưng không mất đi vẻ đẹp.

Gương mặt của cô ẩn hiện sau mái tóc, mang một nét đẹp mơ hồ.

Thì Sơ hơi nheo mắt lại, quay người chuẩn bị trở về chỗ ngồi của mình để nghỉ.

Hai ngày trước chơi game thật sự khiến cô khổ sở đủ đường, bây giờ cần ngủ đủ giấc để giảm sự mệt mỏi.