Đệ tử ngoại môn vừa định phản kháng thì chợt trông thấy trên người Minh Giai là bộ bạch y chỉ có chưởng tọa phong chủ mới được mặc, sắc mặt lập tức đại biến.
“Chân… Chân quân tha mạng! Chân quân tha mạng!”
Muốn làm phong chủ, ít nhất cũng phải có tu vi Nguyên Anh kỳ, mà người có tu vi bậc này được gọi là Chân Quân cũng là lẽ đương nhiên.
Minh Giai vẫn giữ dáng vẻ lười nhác, ánh mắt hờ hững rơi xuống thân ảnh Quân Mạc Dao đang run rẩy thoi thóp trên mặt đất. “Còn đứng lên nổi không?”
Quân Mạc Dao gắng gượng chống đỡ thân thể, cố bò dậy nhưng hết lần này đến lần khác lại ngã xuống. Máu tươi hòa cùng bụi đất khiến gương mặt nàng ấy lấm lem đến mức không thể nhận ra.
“Nếu ngươi có thể đứng dậy, vi sư liền thu ngươi làm đồ đệ.” Minh Giai vẫn không bước tới đỡ, chỉ tựa lưng vào thân đại thụ bên cạnh, đôi mắt nửa khép nửa mở, vẻ lười biếng đến cực điểm.
Vừa dứt lời, ba tên đệ tử ngoại môn lập tức sợ đến hồn bay phách tán.
“Chân quân! Quân Mạc Dao chỉ là phế vật! Linh căn đã tổn hại, người ngàn vạn lần đừng thu nàng làm đồ đệ!”
“Đời này nàng đã không có tiên duyên! Chân quân xin nghĩ lại!”
“Ngay cả Vấn Tâm Giai nàng ta cũng không vượt qua được, chắc chắn đã có tâm ma!”
Những lời này có thật có giả, đều là vì muốn bôi nhọ Quân Mạc Dao.
Nếu nàng được thu làm thân truyền đệ tử, bọn họ nhất định sẽ gặp quả báo. Quân Mạc Dao chắc chắn sẽ tìm cách báo thù!
Nhưng Minh Giai lại làm như không nghe thấy, chỉ khẽ híp mắt lại.
Nàng không lên tiếng, bọn đệ tử ngoại môn cũng không dám hó hé gì thêm, bởi vì khí tức vô hình đang bao quanh bọn họ lúc này đã ngầm tỏ rõ cảnh cáo.
Vậy là trước Vấn Tâm Giai, chỉ còn lại âm thanh thở dốc của Quân Mạc Dao cùng tiếng nàng ấy cố gắng đứng dậy.
Có lẽ trời xanh thương hại, chưa đến thời gian uống xong một chén trà, Quân Mạc Dao cuối cùng cũng lảo đảo mà đứng lên!
“Quân Mạc Dao, đúng không? Từ nay ngươi chính là thân truyền đệ tử của ta, Minh Giai.”
Một đạo linh quang lóe qua, bên hông Quân Mạc Dao đã có thêm lệnh bài thân truyền đệ tử của Trì Kiếm Phong.
Minh Giai tiện tay ném cho Quân Mạc Dao một bình đan dược, nàng ấy không chút do dự mở nắp uống ngay một viên.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả ngoại thương liền khỏi hẳn, tinh thần khôi phục, chỉ có linh căn hư hao vẫn không thể tụ khí.
“Tạ ơn sư tôn!”
Mấy tên đệ tử ngoại môn vừa kinh ngạc vừa ghen ghét, trong lòng hận không thể biến thành người được thu làm đệ tử kia.
“Đi thôi.”
Nhìn dáng vẻ Quân Mạc Dao, chắc hẳn không biết ngự kiếm phi hành, Minh Giai đành phải miễn cưỡng chia sẻ Lãng Nguyệt Kiếm của mình, kéo theo nàng biến mất trên Vấn Tâm Giai.
Mấy tên đệ tử ngoại môn thở phào một hơi, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy đố kỵ.
“Dựa vào đâu mà Quân Mạc Dao…”
Lời còn chưa dứt, bên tai bọn họ đã vang lên giọng điệu quen thuộc đầy lười nhác.
“Tự mình đến Chấp Pháp Đường lĩnh phạt.”
Mấy người lập tức mềm nhũn, sợ hãi đến mức ngất xỉu.
Mặc dù Trì Kiếm Phong chỉ còn mỗi Minh Giai là người sống, nhưng những kiến trúc cần có vẫn không hề thiếu, dù gì thì mấy trăm năm trước nơi này cũng là một đại phong.
Đối với việc thu nhận một đồ đệ mới, trong lòng Minh Giai chẳng có bao nhiêu xúc động, dù sao cũng chỉ là vì ứng phó với chưởng môn mà thôi.
Sau khi chỉ tay về phía dãy lầu các dành cho đệ tử vốn đã hoang phế từ lâu, bảo Quân Mạc Dao có thể tùy ý chọn một gian, nàng liền vội vã trở về ngủ bù.
Quân Mạc Dao bị lạnh nhạt nhưng trong mắt lại không hề dao động. Y phục cùng bổng lộc của thân truyền đệ tử vẫn chưa được phát xuống, thân ảnh nàng ấy dù xám xịt bụi đất nhưng vẫn vững chãi thẳng tắp.
Nàng ấy ngước nhìn Trì Kiếm Phong hoang vắng tịch liêu, hít một hơi thật sâu như muốn trút hết uất khí trong lòng.
Không ai có thể ngờ được, Quân Mạc Dao, thế nhưng lại là một kẻ trọng sinh!