Một cơn gió thổi qua, quyển sổ mỏng manh suýt bị lật tung. Con mèo vội vàng dùng móng đè xuống, nhưng ngay lập tức trên trang giấy xuất hiện dấu chân mèo. Nó nhìn vết in đó, ngẩn người, suy nghĩ một hồi vẫn không biết phải làm gì, cuối cùng ngẩng đầu lên, bổ sung thêm một câu:
"Tôi là hệ thống 107 của cô."
Tần Kiều nhìn con mèo nhỏ, đi đến gần, ngồi xổm xuống, xoa nhẹ bộ lông ướt của nó.
Cô vẫn luôn muốn nuôi một con mèo.
107 cảm nhận được bàn tay đang xoa nắn trên người mình, liền nằm bẹp xuống, gục đầu xuống đất.
Hệ thống không có hình dạng cố định. Thế hệ trước đã nói với nó rằng, những hệ thống tân sinh như nó nên chọn một hình tượng đáng yêu để tránh bị ký chủ ghét bỏ.
Nhưng...
Không ai nói nếu ký chủ muốn ôm ấp nó suốt thì phải làm sao cả!
107 trở mình, bám lấy tay cô:
"Cô không phải đang mơ đâu, hơn nữa, đây là cơ hội duy nhất để cô tiếp tục sống."
"Nếu cô hoàn thành nhiệm vụ, cô có thể hoàn toàn tỉnh lại. Nếu thất bại, cô sẽ mãi mãi không tỉnh dậy nữa."
Tần Kiều mím môi, đứng dậy, nhìn quanh một lượt.
Ngôi làng mà ban nãy cô còn thấy không quá lạc hậu, giờ nhìn kỹ lại thì càng thấy quê mùa. Trước cửa có mấy con gà chạy qua, còn tiện thể thải ra hai bãi phân.
Bỗng nhiên, Tần Kiều cảm thấy ngủ tiếp cả đời cũng không tệ lắm?
107 phát hiện ký chủ của mình có vẻ muốn buông xuôi, hoảng hốt vô cùng. Không phải các ký chủ khác đều rất hào hứng với việc nghịch tập sao?
Nó vội vàng lật lại sổ tay hệ thống. Chuyện này không giống với những gì đã nói trước đó!
Chẳng bao lâu sau, nó tìm thấy một dòng ghi chú:
"Muốn thuyết phục ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, trước tiên phải tìm ra thứ mà ký chủ để tâm nhất, sau đó dùng nó làm động lực thúc đẩy cô ấy."
107 hoang mang lật xem tiếp, rồi dừng lại khi nhìn thấy thông tin về cuộc đời của Tần Kiều. Nó không chắc chắn lắm, liền ngẩng đầu nhỏ, hỏi:
"Kiều Kiều, nếu cô chết rồi, thì khối tài sản khổng lồ của cô sẽ để lại cho ai?"
Tần Kiều đang suy nghĩ về khả năng rời khỏi nơi này, nghe vậy liền trừng mắt. Cô hiển nhiên đã quên mất chuyện đó.
"Kiều Kiều?" 107 cẩn thận tiến lại gần: "Làm nhiệm vụ không?"
Tần Kiều hít sâu một hơi, bực bội ngồi trở lại ghế nhỏ, chống cằm: "Làm!"
Nếu cô chết đi, tám chín phần tài sản sẽ rơi vào tay hai đứa con riêng kia.
107 nghe vậy liền vội nói: "Chủ hệ thống chỉ nói phải giúp Tần Kiều thay đổi cuộc đời, nhưng không nói cụ thể đến mức nào. Vậy nên mức độ hoàn thành thế nào là do cô quyết định."
Nhưng theo những gì nó nghe từ các hệ thống khác, thay đổi số phận không hề dễ dàng. Dù có biết trước tương lai, số người thành công cũng rất ít. Không biết vì sao, nhưng rất nhiều ký chủ đã thất bại.
Nếu lần này cũng thất bại, cả nó và Tần Kiều đều sẽ bị thay thế.
"Kiều Kiều?" 107 dè dặt nhìn cô, lo rằng cô lại bỏ cuộc.
"Biết rồi." Tần Kiều sau khi nhớ ra tài sản của mình, lập tức tăng động lực.
Nhưng cũng chỉ là động lực một chút mà thôi.
Hai mươi phút sau.
107 ngồi xổm dưới đất, nghịch mấy cọng cỏ, rồi lại nhìn vào căn phòng yên tĩnh. Nó lại quay sang nhìn Tần Kiều, phát hiện từ lúc hứng khởi làm nhiệm vụ đến giờ chưa đầy nửa tiếng mà cô đã ngủ?
Nó liếc nhìn đống quần áo chưa giặt, đang định lao đến giúp cô, vì sợ cô bị ông Dương đánh.
Nhưng ngay lúc đó, Tần Kiều túm lấy nó, nâng lên trước mặt, bắt đầu vuốt ve.
"Tiểu Bạch, cậu có cần ăn thức ăn cho mèo không?"
107 ngẩng đầu. Giờ mà còn quan tâm đến chuyện ăn uống sao?
Tần Kiều không quá lo lắng. Cái gọi là không hoàn thành nhiệm vụ sẽ chết, tài sản bị chia cắt, hệ thống phụ trợ thì giống như một kẻ mới vào nghề, cô cảm thấy bản thân đã cố gắng suy nghĩ suốt nửa tiếng là rất tốt rồi. Giờ nên nghỉ ngơi thôi.
Nhưng nếu cô ngủ, thì bữa sáng sẽ không ai làm.
107 đặt hai móng vuốt lên bụng cô, run rẩy nhìn kim phút trên đồng hồ di chuyển. Nhà họ Dương không phải gia đình tử tế. Ông Dương ham rượu chè cờ bạc, tính khí cục súc. Bà Dương thì chanh chua, nóng nảy. Cô Dương Xuân hay lợi dụng người khác, thích sai bảo. Còn Dương Mộc – em trai Dương Kiều – tuy còn nhỏ nhưng đã bắt đầu học theo thói xấu của gia đình.
Nói tóm lại, nếu không giặt quần áo, không làm cơm sáng, cô thực sự sẽ bị đánh!
Nửa giờ sau.
Cả nhà họ Dương lần lượt thức dậy, đứng vây quanh bàn ăn trống trơn, trợn tròn mắt.
Dương Kiều lại chưa làm cơm sáng!
"Sao vậy?"
Ông Dương tỉnh rượu, xoa đầu đi tới, liền thấy cả nhà đang đờ đẫn nhìn bàn ăn.
"Sao vậy chứ? Con bé đó lại lười biếng à? Còn chưa làm cơm sáng?!"
Người lên tiếng chính là Dương Xuân, từ sau khi ly hôn đã ở nhờ nhà ông Dương.
Ông Dương nhìn bàn ăn trống trơn, lửa giận lập tức bốc lên, túm lấy cây chổi lông gà bên cạnh rồi lao ra ngoài.
"Dương Kiều!!!"
Dương Mộc – đứa em trai bảy tám tuổi – sinh ra trong gia đình này, lại được nuông chiều, nên chẳng hề sợ hãi mà chỉ thích hóng chuyện.
Cậu tung tăng chạy theo. Vừa ra khỏi cửa, liền thấy Tần Kiều đang ung dung nằm trên ghế, một tay vuốt ve con mèo trắng xinh đẹp.
Dương Mộc ngơ ngác. Cậu cảm thấy có gì đó sai sai. Đang định ngăn ba lại thì đã quá muộn.
Ông Dương cầm chổi lông gà lao tới, định túm lấy tay Tần Kiều kéo dậy mà đánh.
Tần Kiều đang thoải mái, còn đang nghĩ chắc nhà họ Tần không bao lâu nữa sẽ đến đón cô. Ai ngờ vừa mở mắt liền thấy một gã đàn ông thô kệch, mặt mũi hung dữ xuất hiện ngay trước mặt. Đồng tử cô co rụt lại, theo bản năng giơ chân đạp mạnh một cái.
Ông Dương vì nhiều năm uống rượu, cơ thể đã yếu đi, hơn nữa không ngờ Tần Kiều sẽ phản kháng, liền bị đá ngã xuống đất. Xương cụt đau nhói, cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.
Dương Mộc trợn tròn mắt, nhìn chị gái rồi lại nhìn ba mình, nghi ngờ bản thân đang nằm mơ.
Tần Kiều ngồi dậy, khuôn mặt bị phơi nắng đen sạm đầy vẻ mờ mịt.
Ông Dương ngây ra một lúc, sau đó định chửi ầm lên. Nhưng khi thấy con gái nhìn mình bằng ánh mắt vô tội, bao nhiêu lời muốn mắng đều nghẹn lại trong cổ họng.
Cô con gái này sao lại có vẻ ngây thơ đến khó hiểu thế này?
107 cũng đờ người. Nó lập tức hoàn hồn, hoảng hốt nhắc nhở:
"Kiều Kiều, cẩn thận! Hình tượng nhân vật! Nếu cô thay đổi quá đột ngột, bọn họ sẽ nghĩ cô bị quỷ nhập!"
Tần Kiều mơ hồ nhìn "hệ thống" dưới hình dạng con mèo trắng. Hiện tại cô chẳng phải đúng là bị quỷ nhập còn gì?
107: "..."
"Mày dám đá tao ?!"