Sắc mặt cậu tối sầm lại, giơ tay định lấy điện thoại của cô.
"Khoan đã—"
Địch Nhiên lập tức giơ tay chắn cậu lại, tay còn lại nhanh chóng soạn một dòng trạng thái trên WeChat.
[Anh trai trực ban trước cổng Tam Trung đẹp trai quá, đúng gu tôi luôn.]
Làm bạn với Lý Đông Dương hơn mười năm, lớn lên cùng nhau, ngủ chung một giường, cô thừa biết hắn cũng thường xuyên lén vào trang cá nhân của mình để xem.
Lục Xuyên chứng kiến toàn bộ quá trình, mặt đen đến mức có thể vắt ra mực: "Xoá ngay."
Nhưng Địch Nhiên vẫn trơ trẽn đăng bài ngay trước mặt cậu, lại còn cười tít mắt: "Tôi chơi xong rồi." Cô lắc lắc điện thoại trong tay.
Chính cái động tác đó lại gây ra chuyện lớn. Một giọng nói trầm vang lên ngay sau lưng Lục Xuyên: "Mang điện thoại đến trường trong giờ học? Em lớp nào? Lục Xuyên, đây là học sinh lớp em sao? Sao lại không mặc đồng phục?"
Người vừa lên tiếng là Tôn Diệu Đức, chủ nhiệm khối cấp ba của Tam Trung. Ông ta béo lùn, đầu to tai to, mặt tròn như quả bóng, hai mắt ti hí đến mức gần như không thấy rõ, trông chẳng khác nào một con mèo chiêu tài tròn trĩnh.
Cậu nam sinh thanh tú phía trước lặng lẽ kéo kéo tay áo Địch Nhiên, hạ giọng nhắc nhở: "Thầy Tôn sắp tịch thu điện thoại của cậu rồi đấy."
Quả nhiên, ánh mắt Tôn Diệu Đức khóa chặt lấy chiếc điện thoại trong tay cô: "Lấy ra đây, đừng tưởng giấu ra sau lưng là tôi không thấy. Lục Xuyên, lấy nó lại cho thầy."
Địch Nhiên sững sờ, có chút mơ hồ. "Nghiêm trọng vậy sao?"
Cô thật sự không biết nội quy của Tam Trung lại khắt khe đến vậy.
Lục Xuyên giơ tay ra: "Đưa đây."
Địch Nhiên thử thăm dò: "Lần này bỏ qua được không? Tôi hứa lần sau không tái phạm."
"Không có chuyện đó."
Địch Nhiên nhìn cậu, đôi lông mày xinh xắn của cô cau lại đầy đáng yêu.
Lục Xuyên nghĩ rằng, có lẽ cô gái này cũng không ngang tàng như vẻ bề ngoài, cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước nội quy trường học. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu vừa có suy nghĩ đó–
Cô ngửa cổ, dùng bàn tay trắng nõn kéo cổ áo len xuống, nhét thẳng điện thoại vào trong áo ngực, sau đó nở nụ cười ngọt ngào: "Có bản lĩnh thì cậu lấy đi! Cậu dám không? Dám không?"
Lục Xuyên: "…"
Phòng giáo vụ.
Tôn Diệu Đức yêu cầu Địch Nhiên giao nộp điện thoại, nhưng cô cắn răng, giọng nói chắc nịch: "Em không mang theo điện thoại."
Tôn Diệu Đức: "Em nghĩ tôi mù chắc? Bên trong áo em là cái gì?"
Địch Nhiên thản nhiên phủi phủi chiếc áo khoác ngoài, mặt không đổi sắc: "Không có gì cả."
"Tôi nói là bên trong cơ."
Cô lại kéo kéo chiếc áo len của mình, điềm nhiên đáp: “Cũng không có gì."
Tôn Diệu Đức giơ tay chỉ vào cô, giọng đầy cảnh cáo: "Đừng có mà được nước lấn tới! Trong áo ngực em nhét cái gì?!"
"Trong áo ngực đương nhiên là ngực của em rồi."
Tôn Diệu Đức suýt nữa tức đến thổ huyết, giơ tay định quất cho cô một phát.
Nhưng Địch Nhiên không ôm đầu né tránh mà lại ôm chặt lấy ngực, kêu lên đầy khoa trương: "Thầy đang làm gì thế?! Muốn sờ ngực em hả? Biếи ŧɦái—!"
Mấy giáo viên khác trong phòng nghe thấy tiếng hét liền quay đầu lại: Thầy Tôn, có chuyện gì vậy?"
Địch Nhiên nắm ngay cơ hội định lật ngược tình thế, nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị Tôn Diệu Đức đè lại, gằn giọng mắng nhỏ: "Con gái con đứa, sao lại mặt dày như vậy?!"
Cô nhún vai, thái độ lười biếng: "Vậy thì làm sao đây? Thầy đuổi học em được không?."
Cô ước gì bị đuổi ngay bây giờ. Lịch học “từ bảy giờ sáng đến chín giờ tối”, chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu.
“"Ra đứng phạt ở góc tường, đừng tưởng mới chuyển đến là tôi không phạt được em!"
Tôn Diệu Đức mở danh sách học sinh mới chuyển trường sáng nay, rồi ném cô ra góc phòng giáo vụ đứng phạt. Ông cũng chẳng buồn tịch thu điện thoại nữa, mặc kệ cô, tự mình bật máy tính lên chơi game "Kết nối thú cưng".
Tiếng chuông từ tòa nhà giảng dạy vang lên tám lần, báo hiệu “buổi lễ chào cờ đã kết thúc”.
Tiết học đầu tiên của học kỳ mới chính thức bắt đầu. Tôn Diệu Đức chăm chú chơi game, đầu không thèm ngẩng lên, lông mày cũng không hề nhíu lại.
Còn Địch Nhiên thì đã đứng phạt hơn nửa tiếng, hai chân tê dại, lúc thì dồn trọng tâm sang chân trái, lúc lại đổi sang chân phải.
Bị ngó lơ hoàn toàn, cô bắt đầu cảm thấy chán nản.
Đúng lúc này, Tôn Diệu Đức bị kẹt ở một màn khó, một bàn tay trắng nõn từ phía sau vươn tới, nhẹ nhàng chỉ vào màn hình: "Nối hai con này lại."
"Cảm—"
Suýt nữa Tôn Diệu Đức buột miệng cảm ơn, nhưng vừa quay đầu lại thấy người đứng phía sau chính là Địch Nhiên, lập tức đổi giọng: "Ai cho em đi lại? Tôi bảo em được động đậy chưa?"
Chiếc điện thoại màn hình 6 inch nhét trong áo khiến cô khó chịu vô cùng. Cô cũng không biết vị chủ nhiệm này định phạt mình đến bao giờ, đành mặt dày hỏi: "Em đã đứng nửa tiếng rồi, cho em về lớp được chưa? Em mới chuyển đến ngày đầu tiên mà thầy đã đối xử với em thế này, thầy không sợ sau này chẳng còn ai dám chuyển vào trường mình nữa à?"
Tôn Diệu Đức hừ lạnh: "Nếu những đứa như em bớt chuyển đến đây một chút, tôi phải thắp hương tạ ơn trời đất ấy chứ. Nhìn bảng điểm của em đi, năm nào cũng đứng chót toàn khối, chưa từng bị ai vượt qua. Phụ Trung sao lại dạy ra một đứa như em? Còn chuyển qua trường tôi làm gì? Em tưởng Tam Trung là thùng rác chắc?"
Địch Nhiên lật trắng mắt: Không phải thùng rác thì là gì?
"Tôi nói cho em biết, trước đây bên Phụ Trung có thể bỏ mặc em muốn làm gì thì làm, nhưng ở đây thì không. Tốt nhất là biết điều mà thu liễm lại, đừng có đem cái kiểu giáo dục mở của bên đó vào trường này. Nếu không, em sẽ phải chịu khổ đấy."
Trước cửa lớp 11-8. Trương Hải Phong và Tống Bác đang cúi gằm đầu, bị phạt đứng trước cửa lớp. Hai người ghé đầu vào nhau, thì thầm bàn tán.
Tối qua cả hội lập tổ đi đánh game, cày đến hơn một giờ sáng, nhưng đúng lúc then chốt thì healer (hỗ trợ hồi máu) bỏ đi ngủ, để nguyên cả đội ngơ ngác chết tức tưởi. Mọi người trong team đều bực mình với healer, nhưng vì đó là bạn gái của Trương Hải Phong, nên không ai dám lên tiếng than phiền.
Bản thân Trương Hải Phong cũng nhận ra sự khó chịu của anh em với bạn gái mình, khiến cậu thấy có chút phiền lòng. Cậu nhớ đến câu "Tình và nghĩa, cái nào cũng quý", cảm thấy mình đang mắc kẹt giữa tình cảm và tình anh em, vô cùng khó xử.
Để giải tỏa tâm trạng, cậu một mình thức đến sáng, chạy đến một nơi trên bản đồ ít người qua lại để ngắm cảnh. Ai ngờ, xui xẻo đυ.ng ngay phải kẻ thù không đội trời chung, bị camp (chặn điểm hồi sinh) suốt ba tiếng đồng hồ.
Trận thảm sát một chiều ấy chỉ kết thúc khi đối thủ gõ hai chữ "Ngủ đây", nhưng Hải Phong thì tức đến giờ vẫn chưa nguôi.
Tống Bác là bạn học cùng cấp hai với Hải Phong, vừa nhìn mặt cậu là biết ngay chuyện gì xảy ra: "Không lẽ cậu thực sự bị "Quốc Phục Đệ Nhất Soái" hành đến tận bốn giờ sáng à?"
"Quốc Phục Đệ Nhất Soái" là ID của kẻ thù trong game của Hải Phong, hai người đã đấu đá nhau suốt hai năm trời.
Hải Phong cố biện minh: "Hắn khắc chế class của tớ, hơn nữa đồ hắn cũng ngon hơn đồ tớ."
Tống Bác hừ lạnh: "Đừng kiếm cớ. Thua thì luyện tập nhiều vào đi."
"Luyện tập thì phải có healer chứ? Với trình độ hồi máu của Tiểu Nam, cậu bảo tớ dám đi đấu hạng không?"
Tống Bác bĩu môi, châm chọc: "Phong ca, tớ không muốn nói đâu, nhưng cậu với Triệu Tiểu Nam hẹn hò, lần nào cũng là cậu trả tiền, cậu mua quà, mua mỹ phẩm cho cô ta, tớ cũng mặc kệ. Nhưng ngay cả trong game mà cô ta cũng vòi cậu cái này cái kia, cậu tự tính thử xem đã tốn bao nhiêu rồi?"
Hải Phong nghiêm mặt: "Cậu đừng nói Tiểu Nam như vậy. Cô ấy là bạn gái tớ, tớ mua đồ cho cô ấy là chuyện đương nhiên. Không lẽ lại để cô ấy theo tớ mà thiếu thốn sao?"
Tống Bác bất lực lắc đầu: "Trương Hải Phong, đầu óc cậu bị úng nước rồi à? Người ta chỉ đang chơi đùa với cậu thôi, cậu lại tưởng là thật sao?"
Hải Phong không hề dao động: "Cô ấy không phải không nghiêm túc. Bọn tớ đã nói rõ ràng rồi cùng nhau thi vào Hải Đại, tốt nghiệp xong sẽ kết hôn."
"Các em nói cái gì đấy?!"