Bí Mật Khó Giấu

Chương 2

Mười một giờ tối, gara xe đóng cử, ông chủ đưa phong bì khá dày cho Trần Dụ, bên trong đó hẳn là tiền lương một tuần của anh.

"Dạo gần đây sức khỏe dì Triệu sao rồi?" Chủ gara là hàng xóm cũ của Trần Dụ, học tập không giỏi, tốt nghiệp cấp ba không học tiếp đại học nữa, sau khi ra trường học sửa xe mấy năm, về quê mở cái gara, bởi vì tay nghề tốt, chuyện làm ăn ngày một khấm khá, Trần Dụ thỉnh thoảng đến đây làm thêm.

Trần Dụ bỏ tiền vào túi quần nói: "Già đi đôi chút, không quá nhiều bệnh, nên còn khoẻ."

Lý Thành nhìn Trần Dụ, mỉm cười vỗ vai anh, nói lời chứa đầy cảm xúc: "Thằng nhóc này, mới mấy năm không gặp, còn cũng cao hơn anh rồi, chắc phải khoảng 1m8 đúng không?"

Trần Dụ: "Chắc tầm đó, lâu rồi em chưa đo lại nữa."

Lý Thành kéo cửa cuốn trong tiệm xuống, đứng bên đường châm một điếu thuốc, cảm khán nói: "Thời gian trôi qua nhanh quá, anh nhớ lúc đi Thâm Quyến, em còn mới học tiểu học, nháy mắt vậy mà là học sinh lớp 11 rồi."

Trần Dụ ậm ừ, anh cũng cảm nhận được những năm gần đây thời gian trôi qua rất nhanh, dùng mắt thường cũng cảm thấy mẹ già rất nhanh, hai bên thái dương mọc nhiều sợi tóc bạc.

Cả hai đứng ở ven đường hóng làn gió thổi qua, Lý Thành hút xong bèn vùi điếu thuốc, vỗ vai Trần dụ nói: "Nhà thiếu tiền cứ đến tìm anh, đừng khách sáo với anh đây."

Trần Dụ gật đầu, cảm kích nói: "Cám ơn anh."

Khi Trần Dụ về đến nhà, đã gần mười hai giờ.

Triệu Nguyệt Chi còn chưa ngủ, đang chăm sóc cho chậu hoa trước cửa, bà ngẩng đầu nhìn con trai đã về, đau lòng nói: "Sao hôm nay về muộn thế, tiệm bận rộn lắm hả?"

Trần Dụ gật đầu nói: "Hôm nay làm ăn được."

"Còn mẹ, sao mẹ không đi ngủ đi." Anh đi tới trước mặt mẹ, đưa tay đón lấy chậu hoa nhỏ trong tay bà, đặt lên bệ cửa sổ bên cạnh: "Mẹ quên lời bác sĩ dặn rồi sao, cơ thể yếu ớt, không nên thức khuya, mẹ mau ngủ đi."

Triệu Nguyệt Chi cười nói: "Mẹ không có làm cái gì, con cũng biết mẹ thích hoa lá cây cỏ, cho nên mới tiện tay chăm sóc."

"Con đó có đói bụng không? Hôm nay mẹ làm mì xào thập cẩm, bưng một bát con nhé?"

Trần Dụ nói: "Cứ kệ con, mẹ ngủ trước đi, con tự làm được."

Anh lại hỏi: "Mẹ uống thuốc chưa?"

"Uống rồi." Triệu Nguyệt Chi không nói được con trai, đành trở về phòng ngủ trước.

Trần Dụ thực sự rất đói, anh đã ăn tối hồi sáu giờ, nhưng đang tuổi ăn tuổi lớn cơ thể mau đói, đợi khi mẹ ngủ say, Trần Dụ vào bếp múc một bát mì, lúc ăn xong, anh tự giác rửa chén, rồi vào nhà vệ sinh, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ.

Một ngày làm việc mệt mỏi trôi qua, vừa về phòng, anh lăn ra ngủ luôn.

Sáng hôm sau, Trần Dụ bị tiếng nói chuyện bên ngoài đánh thức, trong cơn mê mang anh mơ màng nghe thấy tiếng mẹ và một người nữa nói chuyện.

Anh ngồi dậy trên giường, gải gải đầu.

Trong nhà phòng cách âm không tốt, cho nên Trần Dụ tỉnh táo chăm chú nghe một hồi, loáng thoáng nghe được dạy kèm gì đó.

Anh mang dép vào, ra khỏi giường và đi vào phòng khách.

Chú Vương đang bàn bạc với Triệu Nguyệt Chi về việc nhờ Trần Dụ dạy kèm cho cô chủ, bỗng nghe thấy tiếng cửa mở sau lưng, lão quay đầu lại thì thấy Trần Dụ, bèn vui vẻ nói: “Tiểu Dụ, thì ra cháu ở nhà. "

Trần Dụ từng gặp qua chú Vương, mỗi thứ ba và thứ sáu hàng tuần, mẹ anh sẽ đến căn biệt thự nhà họ Lục chăm sóc vườn hoa, còn nhớ có lần quên chìa khóa nhà nên anh đã đến đó.

Anh lễ phép gọi một tiếng: "Chú Vương."

Thấy Trần Dụ ở nhà, Chú Vương vội trực tiếp thương lượng với Trần Dụ, sau đó bày tỏ ý muốn mời anh, bên này Trần Dụ đồng ý mà không nghĩ ngợi gì cả: "Dạ được, khi nào thì đi?"

Nhìn con trai đồng ý đơn giản như vậy, Triệu Nguyệt Chi bên cạnh lo lắng, bà vội cứu vớt lại tình hình nói: "Còn một tháng nữa khai giảng, con không cần ôn lại kiến thức sao?"

Trần Dụ: "Con tùy tiện xem qua là được, không vấn đề gì đâu."

Được Trần Dụ đồng ý, chú Vương vui vẻ vô cùng, hẹn ngày thử việc rồi ra về.

Sau khi chú Vương rời đi, Triệu Nguyệt Chi phàn nàn với con trai: "Con không hỏi ý kiến của mẹ, tự mình đồng ý luôn, bộ con nghĩ tiền đó dễ kiếm vậy à?"

Trần Dụ: "Đương nhiên không dễ kiếm, nếu dễ thế thì không ai ra giá gấp ba lần giá mặt bằng chung."

"Con biết không dễ kiếm còn đồng ý với người ta." Triệu Nguyệt Chi nói: "Tính khí cô chủ Lục nhà họ khó chiều lắm, mẹ sống đến từng tuổi này chưa bao giờ thấy ai tính tình tệ hơn con bé, sao cứ phải tranh nhảy xuống vũng nước đυ.c này chứ."

Trần Dụ nghe vậy cười lên: "Mẹ phóng đại quá, không lẽ cậu ấy ăn thịt được con?"

Chuyện này không chịu thì cũng đồng ý rồi, Triệu Nguyệt Chi nói: "Vậy ngày mai thử việc một chuyến, không được cứ nói chú Vương, đừng tự ép mình quá."

Trần Dụ gật đầu, an ủi mẹ: "Mẹ yên tâm, còn tự có cách."