Thấy vậy, Tô Miễu không ép buộc. Cô lặng lẽ ngồi xuống bên mép giường, khẽ mỉm cười: “Thật ra… nhớ một người thì có gì đáng xấu hổ đâu chứ? Trước đây, khi tôi rời nhà một mình để đến đây, tôi cũng đã từng như tiểu thư, mất rất lâu mới có thể chấp nhận mọi thứ.” Cô ấy ngừng một lát rồi tiếp tục, giọng điệu chậm rãi, chân thành: “Hơn nữa, so với tôi... tiểu thư may mắn hơn rất nhiều. Bởi vì tiểu thư có được tình thương của bọn họ. Một loại tình cảm mà e rằng… khó có ai có thể tranh giành. Thế nên, tôi nghĩ tiểu thư nên lấy đó làm hạnh phúc mới phải. Đừng vì những chuyện đã qua mà để mất đi hiện tại, đó mới là điều tốt nhất cho tiểu thư lúc này.”
Tiểu Như vẫn im lặng.
Cô hiểu Tô Miễu đang muốn nói gì.
Nhưng…
Cô không muốn nghe.
Tình cảm mà người khác không thể tranh giành?
Mấy chữ đó vừa rơi vào tai, đã khiến lòng cô chua chát.
Tô Miễu muốn cô chấp nhận hiện thực.
Những lời chị ấy nói thật hoa mỹ.
Nhưng…
Cô làm sao có thể chấp nhận việc anh không cần cô nữa?
Cô ghét cảm giác không thể phản bác này!
Ghét cảm giác bị bọn họ nhìn thấu!
Trôi qua vài giây, Tô Miễu lại chậm rãi lên tiếng: “Nếu như tiểu thư thật sự nhớ người đó đến vậy, tại sao không trực tiếp đi tìm anh ấy chứ? Biết đâu khi nhìn thấy tiểu thư, anh ấy sẽ nghĩ lại thì sao? Dù sao hai người cũng là anh em, tôi tin chắc anh ấy sẽ không tàn nhẫn đến mức ấy!”
Anh ấy sẽ không tàn nhẫn đến mức ấy sao?
Buồn cười thật.
Tiểu Như không đáp.
Cô thừa biết kết quả.
Cô không muốn thừa nhận cũng không thể phủ nhận.
Huỳnh Vũ Hy…
Anh thực sự không cần cô.
Anh chưa từng quan tâm cô sống chết ra sao.
Và quan trọng hơn hết…
Anh ấy nói được, làm được.
Chỉ có cô—
Tự mình ảo tưởng.
Tự mình ngộ nhận.
Tự mình hy vọng rằng một ngày nào đó, anh ấy sẽ đến tìm cô.
Thật nực cười.
Giọng nói của Tô Miễu lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng như một lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng cô: “Quan hệ huyết thống là không thể cắt đứt. Tôi tin rằng, duyên phận giữa hai người sẽ không dễ dàng mà kết thúc. Tiểu thư nhất định phải tin tưởng vào định mệnh.”
Định mệnh?
Đừng chế giễu cô nữa!
Tiểu Như siết chặt góc chăn, toàn thân run lên nhè nhẹ.
Cô không muốn nghe.
Cô hận không thể đuổi thẳng Tô Miễu ra ngoài.
Cô chui rúc vào trong chăn, giống như một con rùa rụt cổ, trốn tránh hiện thực.
Cô đã từng hy vọng.
Thậm chí—
Cô đã từng lừa dối bản thân rằng chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi, anh ấy sẽ thay đổi, sẽ thông suốt.
Nhưng kết quả thì sao?
Từng câu từng chữ, từng sự thật phũ phàng đều cứa vào tim cô.
Từ giây phút anh tự tay đẩy cô cho người khác, cô đã hiểu. Giữa cô và anh đã không còn gì có thể cứu vãn nữa.
Không còn đường quay lại.
Và huống hồ—
Người anh muốn bên cạnh bây giờ… không phải cô.
Cô dựa vào đâu mà chạy đến trước mặt anh, buộc anh phải lựa chọn đây?
Dựa vào đâu?
Không có tư cách.
Không có lý do.
Không có quyền.
Mọi thứ…
Đều đã quá trễ rồi.
“Nước nóng tôi đã pha xong rồi. Sau khi tiểu thư bình tĩnh lại, có thể vào trong tắm rửa cho sạch sẽ. Tôi hy vọng… điều đó sẽ giúp tiểu thư cảm thấy khá hơn.” Trước khi rời đi, Tô Miễu thoáng dừng chân, giọng nói chậm rãi nhưng đầy ẩn ý: “Dù thế nào đi nữa, tôi mong rằng tiểu thư sẽ không quên ngày hôm nay. Đây là một ngày vô cùng đặc biệt với đại thiếu. Cậu ấy chắc chắn không mong muốn, tiểu thư sẽ mang dáng vẻ không vui này đến gặp cậu ấy đâu. Xin phép.”
Cảm nhận được Tô Miễu đi rồi, Tiểu Như mới không dám trốn nữa. Từ trong chăn, cô chậm rãi thò đầu ra, ánh mắt vô thức nhìn theo bóng lưng của chị ta khuất dần sau cánh cửa.
Ngày đặc biệt của anh ấy sao?
Đúng rồi!
Hôm nay là sinh nhật của Lý Ân Hạo...
Cô sững sờ nhận ra mình đã quên mất.
Lý Ân Hạo luôn dịu dàng với cô, chưa từng khiến cô cảm thấy lạc lõng hay tủi thân. Anh che chở cô, bảo vệ cô như một người anh trai thực thụ, thậm chí còn hơn thế nữa. Vậy mà ngay cả sinh nhật của anh, cô cũng chẳng nhớ.
Cảm giác áy náy từ từ dâng lên trong lòng, xen lẫn chút khó chịu. Cô thật sự quá tệ rồi.
“Reng reng—!”
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chiếc di động đặt trên tủ đầu giường rung lên không ngừng.
Tiểu Như chán nản vươn tay lấy điện thoại.
Cả người nặng trĩu như mang một tảng đá lớn, xoay sở rất lâu mới miễn cưỡng ngồi dậy.
Cô nhìn lướt qua màn hình, không cần đoán cũng biết ai gọi đến.
Nhấn nút nghe máy, cô thở dài, giọng điệu có chút lười biếng: “Bạch Nhã Hân, sáng ra đã có chuyện muốn tìm tao rồi sao?”
Bạch Nhã Hân ở bên kia đầu dây lúc này cũng vừa vặn lên tiếng, giọng điệu nàng ta càm ràm khó nghe hệt như thầy chủ nhiệm của cô: “Chậc chậc, cô gái, trông giọng mày chán thế! Mới sáng sớm đã muốn gây sự với tao rồi đấy à? Nên nhớ, tao không phải thầy ấy, đừng nói khó nghe như thế chứ!”
Còn nói nàng ta không bị ảnh hưởng bởi người đó, xem xem cái giọng điệu bóp méo sự thật này, rõ ràng rất giống với anh ta!
“... Ừm...” Tiểu Như hơi lạnh nhạt trả lời.
“Ừm cái gì chứ? Rốt cuộc đã xảy ra gì rồi? Nói xem, là ai bắt nạt mày? Bổn tiểu thư nhất định không tha cho hắn ta!”
Tiểu Như nghe đến đây cười khổ. Nếu được, cô rất hy vọng Bạch Nhã Hân có thể xử lý người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ của cô, trừ khử anh ta lại càng tốt, ít nhất không khiến cô thấy bất lực như thế. Bởi vì gϊếŧ người trong mộng không phạm pháp, nhưng mà, cô làm sao có thể yêu cầu nàng ta làm việc hoang đường này đây chứ!
“À, ừm...” Tiểu Như nhớ đến những chuyện vừa xảy ra khi đó, đột nhiên hơi do dự ngắt quãng, rốt cuộc chỉ dám nói một nửa: “Thật ra vừa rồi mới nhìn thấy ác mộng, cho nên có chút không thoải mái mà thôi.”
“Hể? Ác mộng? Này, lẽ nào mày nhìn thấy Phí Mặc Nhiên trong mơ sao? Không phải chứ, thầy ấy bình thường tuy có chút nghiêm khắc, lại hay thích đấu khẩu với mày, nhưng mà không đến mức trong mơ còn bắt nạt mày chứ?”
Dĩ nhiên là không phải! Người đáng ghét như anh ta làm sao có thể xuất hiện trong giấc mơ của cô chứ? Anh ta từ lâu đã bị cô phong ấn dưới lớp băng cứng rồi. Bạch Nhã Hân thật đáng ghét, nàng ta đúng là biết cách tặng cô thêm một nhát dao mà.