“Không phải!” Cô đáp, giọng nói buồn man mác: “Ngược lại, người tao nhìn thấy chính là Huỳnh Vũ Hy. Anh ấy trong mơ không cần tao nữa, còn nói sẽ không tha thứ cho tao. Vì chuyện này nên tao mới cảm thấy không vui.”
“Gì chứ? Lại là anh ta sao?”
“Ừm...” Tiểu Như khẳng định trong bất lực.
“À... cái này thì...” Bạch Nhã Hân bên kia đầu dây hơi luống cuống, một lúc sau mới nói tiếp: “Thật ra thì đây cũng không phải lần đầu mày mơ thấy anh ta, cũng không phải chuyện kinh khủng gì. Mày nên nghĩ thoáng một chút đi.”
Bạch Nhã Hân định an ủi cô, nhưng câu trước đá câu sau, khiến cô không những không được chữa lành mà còn bị thương nghiêm trọng hơn.
“ ... Tao biết rồi!”
“Ôi trời, tao đúng là không biết ăn nói mà.” Bạch Nhã Hân cuống lên như gà tìm thóc: “Có câu nói khi mơ sẽ khác với hiện thực, mặc dù mày nhìn thấy ác mộng, nhưng mà nó đều không phải là thật. Tiểu Như, mày hiểu ý tao mà đúng không?”
Tiểu Như khẽ gật đầu: “Hiểu rồi.”
Bên kia đầu dây, Bạch Nhã Hân thở phào nhẹ nhõm: “Hiểu được thế là tốt. Tóm lại tao thật sự chỉ muốn khuyên mày, tốt hơn hết đừng nên nghĩ đến anh ấy nữa, không phải mày ở Lý gia rất tốt sao?”
Tốt?
Tiểu Như thoáng ngẫm lại lời này. Bạch Nhã Hân nói đúng, điều kiện ở đây quả thực không tệ. Hai năm qua, nếu không có bọn họ luôn bên cạnh chăm sóc, yêu thương, thậm chí dung túng mọi bốc đồng của cô, không biết cô đã thành ra thế nào rồi.
Bạch Nhã Hân đúng là xấu xa. Xem ra nàng ta hiểu chuyện hơn cô nghĩ, còn biết nói những lời khiến cô vui lên.
Không nghe Tiểu Như đáp lại, Bạch Nhã Hân sốt ruột lên tiếng: “Đúng rồi, tao có tin tốt muốn nói cho mày biết, đảm bảo sau khi nghe xong mày sẽ vui trở lại.”
Tiểu Như hỏi, giọng có vẻ miễn cưỡng: “Tin tốt gì chứ?”
Bạch Nhã Hân không vội bật mí. Nàng ta cười khúc khích, rất lâu sau mới tiết lộ: “Chuyện này có liên quan đến Phí Mặc Nhiên đấy, nhưng mà mày yên tâm, lần này là tin hoàn toàn tốt.”
Tiểu Như hơi nghi ngờ nhân sinh: “... Gì chứ?”
“Thật đấy!” Bạch Nhã Hân cẩn thận xác thực từng chữ: “Nói mày biết, thầy ấy nghỉ phép rồi, còn là một tuần đấy, mày xem có phải tin tốt không?”
Một tuần? A, là thật sao?
Tiểu Như mừng đến mức muốn nhảy lên.
“Này Nhã Hân...” Phấn khích trong giọng cô có chút kiềm nén lại: “Nếu vậy, có phải tính từ hôm nay không?”
Cô thật sự muốn xác nhận chuyện này. Hôm nay vừa vặn là thứ bảy, sau khi trải qua vài tiết học căng thẳng sẽ đến tiết sinh hoạt của lớp. Bình thường, khoảng thời gian này là lúc cô cảm thấy áp lực nhất. Nếu không phải nghe Phí Mặc Nhiên răn đe chuyện học, thì cũng là những bài giảng về xã hội. Cô thực sự chán ghét dáng vẻ “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý” của anh ta, thật lòng chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
Ngược lại, tin tức này hoàn toàn chính xác, đồng nghĩa với việc tuần sau cô sẽ không phải nhìn thấy gương mặt khó ưa của anh ta. Còn không phải vui hơn cả nhặt được vàng sao?
“Bingo!” Bạch Nhã Hân trả lời.
A, là thật sao?
Tiểu Như vẫn chưa tin hẳn, lại hỏi: “Không lừa tao đấy chứ?”
“Uầy, đương nhiên là không rồi, có thời gian mày cứ vào xem thông báo trường là rõ.” Nói đoạn, Bạch Nhã Hân tiếp tục: “Tao còn nghe đâu là thầy Lâm đề cao tinh thần trách nhiệm của thầy ấy, cảm thấy so với các giáo viên khác thầy ấy có nhiều áp lực hơn, cho nên đặc biệt muốn thầy ấy thư giãn. Dù sao bọn họ cũng là chỗ thân thiết, muốn tốt cho thầy ấy cũng là chuyện tốt đối với mày, một mũi tên trúng hai đích, mày nói không phải rồi hay sao?”
Tiểu Như không phản bác, cô im lặng, chầm chậm nở nụ cười tuyệt đẹp.
Phí Mặc Nhiên nghỉ phép, đồng nghĩa là từ giờ cô có thể thở phào nhẹ nhõm hơn, chưa kể anh ta sẽ không xuất hiện để ngăn cản kế hoạch của cô, quả thực là đại cát đại lợi.
Ở một diễn biến khác.
“Chủ tịch, hay là anh để tôi giúp anh một tay có được không?”
“...”
“Một mình anh trang trí chỗ này đã rất vất vả rồi, giờ lại phải tự xuống bếp nấu ăn, làm trợ lý như tôi mà không thể giúp được gì, thật sự cảm thấy vô dụng quá.”
“...”
“Chủ tịch, nhìn này, trán anh đã đổ mồ hôi rồi, để tôi lau cho anh nhé?”
“...”
“Ôi trời, quần áo của anh cũng đã ám khói luôn rồi này, hay là để tôi gọi người của nhà hàng trực tiếp mang thức ăn đến đây có được không? Dù sao hôm nay anh cũng là nhân vật chính, ai lại để nhân vật chính như anh đích thân ra mặt chứ. Chủ tịch, tôi vẫn cảm thấy anh không nên vất vả như thế a!”
“...”
Cứ thế, Thẩm Quân Thành liên tục huyên thuyên bên tai Lý Ân Hạo, nào là lo lắng anh không cẩn thận sẽ làm mình bị thương, thức ăn nhiều dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, rồi lại đến việc cô nhóc không thích ăn cà chua... Rốt cuộc, so với những gì anh tưởng tượng, Lý Ân Hạo không tức giận mắng anh là phiền phức như thường lệ, mà lại bỏ dở công việc đang làm. Ngược lại, vẻ điềm nhiên và dửng dưng của anh càng khiến Thẩm Quân Thành cảm thấy như bị tát một cái trực diện vào mặt.
Thẩm Quân Thành giả vờ đau đớn, đưa tay ôm ngực trái như thể bị tổn thương thật, nhưng bên trong anh lại không khỏi cảm thán. Mình thua thật rồi. Chủ tịch đại nhân, người anh em duy nhất của anh, giờ lại coi anh như không khí vì một cô nhóc, không còn quan tâm gì đến anh nữa. Cảm giác này, đúng là quá thê thảm.
Đành vậy, dù sao thì, đâu chỉ có mỗi chủ tịch của anh...
Chính bản thân người nào đó cũng đã không thể sống thiếu cô nhóc rồi.
Thẩm Quân Thành cuối cùng cũng thông suốt, không còn ríu rít nữa. Trong suốt thời gian còn lại, anh chỉ đứng một bên quan sát, ánh mắt không ngừng di chuyển, thỉnh thoảng lại lướt qua những chi tiết nhỏ trong nhà bếp. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, tầm mắt anh dừng lại, bị cuốn hút bởi cách trang trí hoàn hảo mà Lý Ân Hạo đã chăm chút.
Nhìn tổng thể, nhà bếp hôm nay không chỉ được trang trí tỉ mỉ mà còn tràn ngập một không khí ấm áp và vui tươi. Từ bóng bay, banner sinh nhật đến những chiếc đèn LED sáng lấp lánh, tất cả đều được lựa chọn cẩn thận sao cho phù hợp với không gian và sở thích của Tiểu Như. Mỗi chi tiết đều toát lên sự quan tâm tỉ mỉ của Lý Ân Hạo. Nếu không phải hôm nay là sinh nhật của anh, có lẽ người ngoài sẽ nghĩ rằng anh đang tổ chức sinh nhật cho cô nhóc kia nữa. Từ ánh đèn cho đến không gian này, tất cả đều như được thiết kế riêng cho cô, khiến cho Thẩm Quân Thành cảm thấy một nỗi chua xót khó tả.
Thẩm Quân Thành lần này chỉ dám lặng lẽ quan sát, không dám mở miệng. Chủ tịch đại nhân của anh, người đàn ông được mệnh danh là ác ma trong kinh doanh, giờ lại để một cô nhóc điều khiển sở thích cá nhân của mình. Anh ấy thật sự đã bị con ma tình yêu che mờ mắt rồi.
Lắc đầu rồi thở dài một hơi, cuối cùng, Thẩm Quân Thành vẫn không thể kiềm được cái miệng nhỏ của mình. Anh ta hỏi với giọng ranh mãnh: “Chủ tịch, lẽ nào đây chính là sức mạnh của tình yêu sao?”
Ngay khi bốn chữ “sức mạnh tình yêu” vừa thoát ra khỏi miệng, mặt mũi Lý Ân Hạo thoáng chốc ửng đỏ. Thẩm Quân Thành không nói sai, quả thật từ khi cô nhóc xuất hiện ở Lý gia, một phần tính cách nghiêm khắc của anh trước kia đã không còn nữa. Thế nhưng, điều này lại không phải là chuyện tệ.
“Vậy sao?” Lý Ân Hạo giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong giọng nói lại mang theo chút thay đổi. Anh cất tiếng: “Cậu quan sát không tệ đấy, vậy không biết bánh ngọt đã giao đến chưa?”
Lý Ân Hạo mang theo đĩa thức ăn thơm phức quay lại bàn ăn, vừa đặt xuống, anh không khỏi xoa xoa nhẹ đĩa thức ăn, đôi mắt không giấu được niềm vui, để lộ một nụ cười tuyệt đẹp.
Thẩm Quân Thành bắt trọn khoảnh khắc đó, nhìn vẻ mặt anh thay đổi, trong lòng đột nhiên cảm thấy phức tạp. Bàn ăn hôm nay có đến bảy món, và hầu hết chúng đều là món mà cô nhóc yêu thích. Đáng nói hơn, không có một món nào mà Lý Ân Hạo yêu thích cả, điều này còn không phải đang nói lên rằng anh ấy đã đặt cô nhóc kia quan trọng hơn chính bản thân mình sao?
Người đó cũng tín nhiệm cô nhóc không kém gì anh. Nếu một ngày nào đó, anh và người đó vì cô nhóc mà trở mặt, liệu kết cục của họ có phải sẽ trở nên không có đường lui không?
Thẩm Quân Thành không thể không tự hỏi trong lòng, nhưng chỉ một thoáng sau, câu hỏi bị dập tắt khi giọng Lý Ân Hạo vang lên, lạnh lùng và sắc bén như thế: “Thế nào? Đã giao đến hay chưa?”