Tui Làm A Đỡ Đạn Trong Truyện Tinh Tế

Chương 1: Tôi sẽ chịu trách nhiệm

Trong cơn hỗn loạn, Lăng Phong chỉ cảm thấy cơ thể nóng rực bỏng rát cứ như đang bị một ngọn lửa vây quanh. Mỗi khi hắn muốn thoát khỏi cảm giác này, thì lại càng bị trói buộc kịch liệt hơn.

Khó khăn lắm hắn mới có thể tỉnh táo hơn một chút, khi mở mắt, hắn nhìn thấy một gương mặt mơ hồ, còn chưa kịp thấy rõ đối phương là ai, một luồng hương nồng đậm chui vào người hắn, ngay lập tức, hắn lại bị kéo vào vào cảm giác biển lửa vây quanh.

Phải đến một lúc lâu sau, thân thể hắn mới dần bình tĩnh trở lại, cảm giác nóng rát cũng dần dịu xuống, Lăng Phong không thể mở mắt nổi nữa, chìm vào giấc ngủ sâu.

Đáng tiếc ngủ mơ cũng không được yên ổn, từng cảnh tượng xa lạ mà lại quen thuộc chậm rãi lướt qua trong đầu hắn. Cảnh tượng có biến hóa thế nào, cũng chỉ xoay quanh một người, từ bé con trở thành cậu nhóc hoạt bát, từ thiếu niên nổi loạn trở thành thanh niên kiêu ngạo, cứng đầu khó bảo.

Sau khi xem xong hết bộ phim dài tập này, cuối cùng Lăng Phong cũng tỉnh lại. Hắn chớp mắt vài lần, mí mắt nặng nề mới mở hẳn ra được, khoang mũi hắn tràn ngập một mùi thơm mê người trộn lẫn với chút hương rượu, nhưng không làm hắn mất khống chế như tối hôm qua, cảm giác khó chịu sau cơn say rượu ập đến khiến hắn hoa mắt, hắn ôm trán cố gắng ngồi dậy.

Ánh nắng mặt trời lóa mắt và một căn phòng hoàn toàn xa lạ đập vào mắt hắn, căn phòng này khá giống phòng khách sạn, nhưng cách trang trí lại hoàn toàn khác những phòng khách sạn khác hắn từng ở, chúng khiến lòng Lăng Phong sinh ra một chút cảm giác bất an.

Đôi mắt hắn đánh giá bốn phía xung quanh một vòng rồi dừng lại ở vị trí bên cạnh mình, chỉ mới liếc mắt một cái thôi đã khiến cho hắn suýt nữa ngã cắm đầu xuống đất.

Hình như động tác lộn xộn của hắn quấy rầy đến người nọ, y nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Lăng Phong thấy đồng tử của y có màu vàng kim, khiến người vốn chưa tỉnh hồn như hắn phải hít sâu một hơi.

Người trên giường ngoảnh mặt làm ngơ, cứ như y chẳng hề phát hiện tình huống kỳ dị của bọn họ, thản nhiên xốc chăn lên, nhặt quần áo trên mặt đất mặc lại từng món một thật chỉnh tề.

Thấy người muốn rời đi thật, Lăng Phong mở miệng như bị ma xui quỷ khiến: “Cái đó… Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Động tác mở cửa ra của người đàn ông nọ khựng lại, y quay đầu đánh giá hắn một lúc, cuối cùng, y rời đi mà chẳng mở miệng nói câu gì. Lăng Phong tự diễn kịch một vai, cảm thấy hơi xấu hổ xoa xoa mũi, ánh mắt khi nãy của y, không phải định đánh hắn một trận đấy chứ?

Thấy căn phòng chỉ còn lại một mình hắn, Lăng Phong mới quấn khăn tắm đi vào nhà vệ sinh, khi đi ngang qua bồn rửa mặt, hắn vô tình liếc qua mặt gương trên tường, kinh hãi dừng chân, ngây ngốc nhìn người trong gương.

Người này tuy rất giống hắn, nhưng giữa mày lại lộ ra nét trẻ con của một thiếu niên, giống hắn của mười năm trước.

Hắn vươn tay vuốt chiếc khuyên tai màu đen trên tai phải, phát hiện chiếc khuyên tai này xuyên qua dái tai thật, hô hấp của Lăng Phong có hơi dồn dập, cảnh trong mơ lại hiện lên trong đầu hắn, khiến đầu hắn đau đớn như muốn nứt ra, chân hắn suýt nữa không đứng vững nổi, chỉ đành bám chặt lấy bồn rửa mặt, chờ đến khi những ký ức tựa như thủy triều trong đầu hắn dần lắng lại, Lăng Phong ngồi xổm xuống thở dốc, mồ hôi đầm đìa.

Không thể nào, chuyện này thật điên rồ!

Nơi này đã không còn là thế giới ban đầu của hắn nữa. Tuy rằng chủ nhân cơ thể này cũng tên là Lăng Phong, nhưng lại không hề giống hắn. Anh ta là một nhân vật trong tiểu thuyết ABO tinh tế mà hắn đang đọc, còn là một tên tốt thí không sống quá hai mươi chương. Lăng Phong nghĩ mãi mà không nghĩ ra nổi, sao tối qua hắn uống có mỗi mấy chén rượu, sao lại xuyên đến thế giới khác luôn rồi?

Thậm chí, hắn còn không thể xác định được, liệu mình có còn là người không. Alpha, trong sách chỉ giới thiệu vài câu sơ sài ngắn ngủi về từ này, những gì hắn hiểu về nó toàn đến từ ký ức của nguyên chủ.