Hắn dùng tốc độ nhanh nhất để rửa mặt, sau khi mặc lại bộ quần áo bị vứt vương vãi trên sàn, Lăng Phong mở cửa phòng đi ra khỏi khách sạn trang trí kỳ lạ này. Ngay giây phút bước ra ngoài cửa lớn của khách sạn, hắn thấy những tòa kiến trúc kim loại hình thù lạ lẫm ở hai bên đường, những chiếc xe bay ngầu lòi tưởng chừng chỉ có trong những bộ phim viễn tưởng đi ngang qua hắn, nơi chân trời có những thiết bị phi hành hình thù kỳ lạ xoẹt rồi biến mất trong chớp mắt, Lăng Phong lại tiếp tục đứng như trời trồng ngay tại chỗ.
“Thiếu tướng Mạch của Quân đoàn Đệ Nhị nhà chúng ta, cuối cùng cũng đã xuất hiện!”
Khi Mạch Ngôn trở về căn cứ của Quân đoàn Đệ Nhị, vừa mới bước vào gian phòng nghỉ của mình, y đã nghe thấy một giọng nói đâm chọt móc mỉa truyền ra, hai tay buông thõng bên người siết chặt lại, giọng điệu cũng cứng rắn lạnh lùng hơn trước kia vài phần: “Anh đến đây làm gì?”.
“Làm gì? A!” Âu Hách vui vẻ đứng lên, cứ như vừa nghe được trò đùa nào buồn cười lắm vậy. Hắn ta đi về phía người đang đứng bất động ngoài cửa, hơi cúi người ngửi mùi hương trên cơ thể y: “Chỉ sợ, chẳng ai trong cả cái Liên Bang này nghĩ đến việc, thiếu tướng Mạch có sức chiến đấu mạnh mẽ nhường ấy, vậy mà lại là một Omega đâu nhỉ? Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ rất thú vị.”
Vốn hắn ta chỉ cảm thấy diện mạo của Mạch Ngôn đúng gu hắn ta, dù có là beta thì cũng có thể quen chơi cho bớt chán, nhưng nào ngờ hắn ta lại vô tình phát hiện được một bí mật động trời, đáng tiếc chưa kịp đánh dấu thì y đã trốn mất.
Hắn ta đột nhiên áp sát lại gần, cộng với những lời hắn ta nói, nắm tay đang siết chặt của Mạch Ngôn lại siết thêm đôi phần, cố gắng kiềm chế xúc động muốn vung tay của mình.
Âu Hách lại chẳng để tâm đến sự nhẫn nhịn của y, khi ngửi được pheromone của Alpha khác trên cơ thể y, khóe miệng hắn ta nâng lên một độ cong trào phúng và ác liệt: “Tôi còn tưởng anh kiên cường lắm cơ, đã biến thành dáng vẻ đó rồi đó mà vẫn còn có thể thoát khỏi tay tôi. Thì ra là người khác hớt mất tay trên của tôi, đánh dấu tạm thời, sao thế? Người kia không nhận ra anh à?”
“Nếu không phải cậu hạ thuốc vào rượu…” Thì sao thuốc ức chế của tôi lại mất tác dụng.
Trong mắt Mạch Ngôn lóe lên ánh lửa, chỉ nói đến đây rồi dừng, y dời tầm mắt rồi đi thẳng vào phòng. Nhưng một bàn tay bỗng nắm lấy bả vai y, sự phẫn nộ dồn nén đã lâu cuối cùng cũng bùng nổ, y trở tay bắt lấy thứ đang đặt trên vai mình, dùng chân phải đá thẳng vào người phía sau chẳng chút lưu tình.
Âu Hách không ngờ y chẳng nói lời nào đã động thủ, trong lúc nhất thời, bị đạp ra khỏi phòng. Còn chưa kịp đứng vững đã thấy mấy quả cầu lửa lao ra khỏi cửa, hai tay hắn ta bắt chéo, tạo ra một lớp nguyên tố thổ dày nặng che lại trước người mình, quả cầu lửa đập vào vách tường, tóe ra vô số đốm lửa rơi xuống đất rồi biến mất. Cảm thấy chỗ bị đá ở bụng còn hơi đau đớn, sắc mặt Âu Hách càng thêm tăm tối.
Nơi này là khu nghỉ ngơi của Quân đoàn Đệ Nhị, tuy bây giờ mọi người đều đang ở khu huấn luyện, nhưng động tĩnh hai Dị Năng giả cấp năm gây ra vẫn sẽ khiến người khác chú ý.
Thấy động tĩnh này do hai thiếu tướng trong quân đoàn của bọn họ gây ra trong lúc xung đột, bọn họ nhìn nhau, chẳng biết có nên tiến lên ngăn cản hay không.
“Chuyện gì đây?” Đột nhiên, một giọng nói uy nghiêm vang lên sau lưng mấy vị binh lính đang hóng hớt, mọi người hoàn hồn lại, xoay người hành quân lễ trang nghiêm: “Thượng tướng.”
“Hai người các cậu, không biết đây là đâu à?” Âu Văn nhìn sóng dị nặng vẫn còn chưa kịp tan đi trên mặt đất, thì biết ngay hai người này đã làm ra chuyện tốt gì. Khu nghỉ ngơi của quân doanh cấm đánh nhau, thấy một người là con trai mình, một người là cấp dưới đắc lực của mình, thì ông càng tức giận hơn.
“Là anh ta động thủ trước.” Giờ Âu Hách cũng ôm một bụng lửa giận, chỉ thẳng vào Mạch Ngôn đang đứng trong phòng, kể tội.
“Muốn nói gì thì tí đến văn phòng tôi rồi nói.” Âu Văn liếc nhìn hai người một cái rồi xoay người rời đi.