Vũ Phi Khanh tức giận đến mức không chịu nổi, nhưng cũng không có cách nào, đành tiếp tục buông lời nhục mạ.
"Tư Sinh, ngươi lại dám để hồn sủng của ngươi đánh ta? Ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu người, ngươi lại dám làm mất mặt ta như thế, quả nhiên tâm địa thật độc ác."
"Thường ngày ngươi giả vờ thanh cao lương thiện, khiến ông nội nhìn nhầm ngươi, tưởng rằng ngươi là người tốt."
Tư Nhiên vội vàng bước lên trấn an Vũ Phi Khanh: "Vũ ca ca, huynh hiểu lầm Nhị ca rồi, Nhị ca không phải người như vậy, có lẽ chỉ vì huynh ấy không thể vào thành nên nhất thời tức giận thôi."
"Hắn tức giận thì có thể tùy tiện đánh người sao? Ta thấy tính khí hắn vốn không tốt, chắc chắn thường xuyên lén lút bắt nạt ngươi phải không?"
Vũ Phi Khanh nhìn dáng vẻ không ngừng lắc đầu của Tư Nhiên, trong lòng càng thêm thương tiếc.
Nhiên Nhiên của hắn ta đúng là quá lương thiện, chưa từng nói một câu không tốt về Tư Sinh, nhưng Tư Sinh thì sao?
"Nhiên Nhiên, đệ đừng nói tốt cho Tư Sinh nữa. Hắn xưa nay không biết điều, căn bản không đáng để đệ thật lòng đối xử tốt với hắn."
〖Thật lòng đối xử tốt với hắn? Ha ha, là thật lòng tính kế thì có.〗
〖Hơn nữa nói đến không biết điều, trên đời này còn ai không biết điều hơn Vũ Phi Khanh?〗
Từ trước đến giờ Tư Nhĩ đều cảm thấy Vũ Phi Khanh thật không ra gì.
Hôn ước giữa Tư Sinh và Vũ Phi Khanh là do lão gia tử Vũ gia chuốc say lão gia tử Tư gia rồi lừa gạt mà thành. Vũ Phi Khanh đã không hài lòng với hôn ước này, vậy thì cứ về nhà mắng ông nội của mình đi!
Nhưng hắn ta không làm vậy, hắn ta cho rằng ông nội làm tất cả là vì tốt cho hắn ta, là tấm lòng yêu thương cháu nội.
Có trách thì chỉ trách Tư Sinh giả vờ quá khéo, che mắt ông nội hắn, khiến ông nội tưởng rằng hắn là người tốt, từ đó để hắn chiếm lấy vị trí vị hôn phu của mình.
Ừm? Chẳng lẽ vị trí vị hôn phu của hắn ta là thứ gì ghê gớm lắm sao?
Tuy Vũ Phi Khanh cũng là cháu của một Thành chủ, nhưng thành Lạc Vũ chỉ là một thế lực trung thượng đẳng, hoàn toàn không thể so với thành Đông Diệu do Tư gia quản lý.
Chỉ là Tư Sinh xui xẻo, gặp phải một lão gia tử không phân rõ phải trái lại thiên vị, mới vô duyên vô cớ mà có thêm một vị hôn phu cặn bã như vậy.
〖Nếu Tư Sinh nhân cơ hội này từ hôn thì tốt rồi, đúng lúc Vũ Phi Khanh đang giữ vật tín ước.〗
〖Hiện tại hắn ta đang đặc biệt si mê Tư Nhiên, đúng vào trạng thái rất muốn từ hôn.〗
〖Hắn ta cho rằng hôn ước với Tư Sinh là vết nhơ lớn nhất trên người hắn ta, khiến hắn ta không xứng với Nhiên Nhiên thuần khiết không tỳ vết của hắn ta.〗
Đám người hóng chuyện: Ồ… Tên họ Vũ này bước ra từ tiểu thuyết sến súa phải không? Sao phong cách lại kỳ lạ như vậy?
Tư Sinh cũng thấy thật buồn nôn, hắn cũng rất muốn từ hôn, nhưng bên phía ông nội thì…
〖Hầy, muốn từ hôn phải nhanh gọn, không thể để Tư Nhiên có cơ hội xen vào, nếu không Tư Nhiên nhất định sẽ ngăn cản bọn họ từ hôn.〗
〖Dù sao Tư Nhiên không có ý với Vũ Phi Khanh, chỉ cố tình làm Tư Sinh khó chịu thôi. Y sẽ không để bản thân bị mang tiếng phá hoại hôn ước của huynh trưởng.〗
〖Y muốn sau khi ly gián tình cảm của Tư Sinh và Vũ Phi Khanh, lại khiến hai người trói chặt với nhau, để Vũ Phi Khanh cả đời làm gánh nặng của Tư Sinh.〗
Cả đời?
Nghĩ đến khoảng thời gian đó, lại nghĩ đến dáng vẻ Vũ Phi Khanh không bình thường mỗi khi gặp Tư Nhiên, Tư Sinh không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
Phải từ hôn! Cuộc hôn nhân này nhất định phải hủy!
"Vũ Phi Khanh, ngươi thấy ta độc ác, ta cũng thấy ngươi ngu ngốc. Nếu ngươi và ta đã không vừa mắt nhau, chi bằng từ hôn đi."
Lời vừa dứt, đám người hóng chuyện xung quanh càng sáng mắt hơn.
Ồ, muốn từ hôn rồi, vậy thì thiếu niên áo xanh này và cái tên Vũ Phi Khanh sến súa kia thật sự là vị hôn phu của nhau sao?
Ở Đại lục Vạn Thú, chỉ cần hồn sủng có tuổi thọ đủ dài, họ có thể sống rất lâu.
Vì vậy, tuy hậu duệ quan trọng nhưng cũng không phải tất cả, thành thử hôn nhân đồng tính cũng không hiếm, mọi người sẽ không nhìn họ bằng ánh mắt khác lạ.
Nhưng kiểu như kẻ suýt thành em vợ lại lén lút dây dưa thế này…
Chậc chậc chậc.
Tư Nhiên cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ xung quanh, lập tức kéo giãn khoảng cách với Vũ Phi Khanh.
"Nhị ca hiểu lầm rồi, đệ với Vũ ca ca không có gì cả. Chúng ta chỉ là bằng hữu, chúng ta…"
Tư Sinh lắc đầu: "Ta không hiểu lầm. Nếu không có gì, hắn sẽ không ôm ngươi chặt như vậy, dù gì các ngươi cũng không còn là trẻ con."
Tư Nhiên muốn biện bạch: "Đệ…"
"Không cần nói nữa, ta đã hiểu cả rồi." Tư Sinh lại một lần nữa ngắt lời y: "Cứ vậy đi, làm ca ca, sao lại không thành toàn cho đệ đệ được chứ?"
"Nhiên Nhiên, ngươi đã mất thông hành rồi, chẳng thể lại mất đi tình yêu."
〖666, thật không ngờ, Tư Sinh nhìn như mỹ thiếu niên ôn nhu mà lời nói lại cũng khá thú vị.〗
Tư Nhĩ vừa kinh ngạc lại có chút tiếc nuối.
〖Đáng tiếc, Tư Nhiên định trước sẽ không mất đi tình yêu cũng chẳng mất thẻ thông hành. Dù sao tín vật trên người Vũ Phi Khanh cũng có thể mang y tiến vào thành.〗
〖Chỉ có Tư Sinh là vừa mất tín vật vừa thiệt hại cả danh phận, bề ngoài xem như thua lỗ lớn.〗
Nhưng trong mắt Tư Nhĩ, việc có thể thoát khỏi Vũ Phi Khanh - loại nam nhân hèn hạ này, thì Tư Sinh đã thắng lớn rồi.
Dù sao, trong cốt truyện, Vũ Phi Khanh được Tư Nhiên giúp đỡ, cuối cùng đã gϊếŧ toàn bộ hồn sủng của Tư Sinh, làm thành món ăn cho hồn sủng của hắn ta, nâng cao phẩm chất của sủng vật.
Tư Sinh không hề hay biết về cốt truyện nguyên bản, điều hắn băn khoăn bây giờ là tại sao Vũ Phi Khanh lại có tín vật vào thành.
Chẳng lẽ nhân mạch của thành Lạc Vũ lại rộng như vậy sao?
Hay tín vật kia cũng là do lão gia tử Vũ gia say rượu mà lừa được?
Nhìn Tư Nhiên lại chuẩn bị lên tiếng, Tư Sinh lập tức nhanh miệng nói: "Ta nghe nói trên tay Vũ công tử có một tín vật, có thể mang thêm một người tiến vào thành. Nếu ngươi không chịu lui hôn, lại muốn mang Tư Nhiên vào thành, chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười?"
"Chẳng lẽ ngươi nỡ không mang Tư Nhiên vào thành sao?"
"Tư Nhiên còn nhỏ, ngại ngùng không dám thừa nhận tình cảm của mình thì ta có thể hiểu, nhưng Vũ công tử hẳn không phải là người thiếu trách nhiệm như vậy chứ?"
"Ai nói ta thiếu trách nhiệm? Từ hôn thì từ hôn!"
Vũ Phi Khanh tính khí nóng nảy, xưa nay không chịu được kí©ɧ ŧɧí©ɧ, huống hồ hắn ta vốn đã muốn từ hôn từ trước. Nói đoạn liền lấy tín vật đính hôn trước đó ra, ném cho Tư Sinh.
"Vũ ca ca, không được!"
Tư Nhiên vội vàng ngăn lại, y ngầm cấu kết với Vũ Phi Khanh là một chuyện, nhưng tuyệt đối không thể để bản thân mang tiếng phá hoại hôn ước giữa Tư Sinh và Vũ Phi Khanh.
Đáng tiếc, hành động của y vẫn không nhanh bằng Vũ Phi Khanh. Hồn sủng ký khế ước vào thời điểm này cũng không đủ sức giúp đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn tín vật đính hôn rơi vào tay Tư Sinh.
Tư Sinh lập tức thu lại tín vật của mình, sau đó ném tín vật của Vũ gia trả về:
"Thế này là xong, hôn ước giữa ta và ngươi đã kết thúc, từ nay không còn quan hệ gì nữa. Mong rằng về sau ngươi đối xử tốt với Tư Nhiên, đừng như hôm nay mà ba lòng hai ý."
Vũ Phi Khanh đắc ý nói: "Tư Nhiên không giống ngươi, đương nhiên ta sẽ đối xử tốt với đệ ấy."
Tư Sinh không nói thêm lời nào, quay người rời khỏi đội ngũ, chuẩn bị rời đi.
Hộ đạo nhân có chút do dự: "Nhị thiếu gia..."
Tư Sinh mỉm cười nói: "Ngươi cứ tiếp tục theo tam đệ đi, ta không vào được thành, chẳng có tiền đồ gì, đương nhiên cũng không cần hộ đạo nhân."
Hộ đạo nhân áy náy: "Là lỗi của ta không giữ được thẻ thông hành, ta..."
"Không cần nói nữa, cứ vậy đi."
Tư Sinh phất tay, vừa bước một bước lớn, lại bị Tư Nhiên chặn lại.
"Nhị ca, huynh thực sự hiểu lầm rồi, đệ và Vũ ca ca thật sự không có gì cả! Đệ chỉ xem huynh ấy là ca ca, huynh ấy cũng chỉ xem đệ là đệ đệ, nhị ca sao có thể vì hiểu lầm mà từ hôn được?"
"Hôn sự này là do ông nội định đoạt, nhị ca làm như vậy chẳng phải là..."
Sắc mặt Tư Sinh càng thêm lạnh nhạt: "Ngươi muốn nói ta bất hiếu?"
Tư Nhiên vội vàng nói: "Đệ không có ý đó, nhưng mà nhị ca..."
"Tư Nhiên, nếu ngươi cảm thấy ta không nên từ hôn, vậy thì nên giữ khoảng cách với Vũ Phi Khanh."
Tư Nhiên liên tục lắc đầu: "Là đệ không tốt, cứ nghĩ mọi người là bằng hữu, gần gũi một chút cũng không sao. Nếu nhị ca để ý, đệ sẽ giữ khoảng cách với Vũ công tử, nhị ca đừng lui hôn được không?"
Tư Sinh dừng lại một lát, có chút bất đắc dĩ nói: "Tư Nhiên, nếu ngươi nhất định muốn ta và Vũ Phi Khanh nối lại hôn ước, vậy ngươi hãy một mình trở về thành Đông Diệu đi."
"Cái gì?" Tư Nhiên sững sờ, dường như không kịp phản ứng.
Tư Sinh tiếp tục nói: "Thẻ thông hành của ngươi và ta đều mất, tín vật của Vũ Phi Khanh lại chỉ mang được một người vào thành. Nếu ngươi nhất quyết ép buộc chúng ta, vậy ngươi hãy trở về, ta sẽ cùng hắn vào thành."
Tư Nhiên nghẹn lời, hoàn toàn không ngờ hôm nay Tư Sinh lại có thể nói năng sắc bén như vậy, làm y tự bê đá đập chân mình.
Giá mà lúc trước chỉ hủy thông hành của Tư Sinh thôi thì tốt rồi.
Nhưng nếu chỉ hủy một cái, mục đích sẽ quá rõ ràng, dễ khiến người khác nghi ngờ.
〖Haha, ngươi sững sờ rồi chứ? Đáng đời tiểu hắc liên hoa ngươi, cứ mãi giả bộ đi.〗
Tư Nhĩ xem mà cười sảng khoái.
Hê hê, hôm nay nếu Tư Nhiên muốn thuận lợi vào thành, chỉ có thể để Tư Sinh rời đi.
Dù sao, trước mắt Tư Nhiên chỉ có Vũ Phi Khanh là kẻ chạy theo nịnh nọt, nhất thời cũng chưa tìm được người khác mang y vào thành.