Trên phố có câu nói: "Nhà họ Lục tùy tiện để lọt chút bột phấn từ kẽ tay đã có thể cứu được một nhà máy nhỏ ở Thượng Hải."
Nếu tối nay nhà họ Kiều thật sự mời được ông Lục thì chẳng trách ngay cả Mạnh Kỳ Quang cũng chịu nhẫn nại tính tình chờ đợi.
Kiều Bảo Tâm cười nói: "Mọi người đoán sai rồi, tối nay người tới không phải là ông Lục mà là cậu Lục."
Mọi người càng kinh ngạc: "Lục Thế Trừng?"
Hai cô gái đang ngồi lập tức đỏ mặt. Văn Đình Lệ đang ngạc nhiên không biết vì sao sắc mặt mọi người lại khác nhau như vậy thì bất ngờ nhìn thấy một người quen đi ngang qua khu vườn ngoài cửa sổ - Khâu Đại Bằng.
Từ khi cô và Kiều Hạnh Sơ ở bên nhau, Khâu Lăng Vân không đến cổng trường để chặn cô nữa. Khâu Đại Bằng và bà Khâu có lẽ cũng biết con trai mình khiến người ta chán ghét, dạo gần đây không còn đến nhà họ Văn chơi như trước.
Lạ thật, tại sao Khâu Đại Bằng lại có mặt ở đây tối nay? À đúng rồi, bây giờ Khâu Đại Bằng làm môi giới cho Đại Bảo Dương Hàng, mà con gái của Đại Bảo Dương Hàng là họ hàng với Kiều Bảo Tâm. Khâu Đại Bằng biết luồn cúi như thế, thuận theo lần mò đến đây chẳng có gì lạ.
Không đợi cô nhìn kỹ, bóng dáng ấy đã nhanh chóng hòa vào đám đông. Lúc này, Kiều Bảo Tâm đứng dậy nói: "Hơi nóng nhỉ, Đình Lệ, Ngải Sa, Kỳ Trân, chúng ta ra ngoài vườn dạo một chút đi."
Văn Đình Lệ vốn cũng muốn ra ngoài để thăm dò, cười nói: "Được."
Hoàng Viễn Sơn đuổi theo nói: "Cô Văn, lời mời vừa rồi xin cô hãy cân nhắc trong lòng. Tôi có thể nhìn ra được cô yêu thích hí kịch, đến thử một lần không có gì thiệt thòi đâu."
"Cô ấy không đi được." Có người lên tiếng trả lời.
Trong lòng Văn Đình Lệ vui mừng, Kiều Hạnh Sơ đến rồi.
Kiều Hạnh Sơ bước thẳng đến bên Văn Đình Lệ, cười nói với Hoàng Viễn Sơn: "Chị Viễn Sơn, để tôi giới thiệu chính thức nhé, cô Văn là tôi…"
"Hạnh Sơ!" Còn chưa dứt lời, một người phụ nữ trung niên mặc chiếc sườn xám bó sát bằng gấm bạc màu mực loãng bước vào từ bên ngoài, người phụ nữ nhìn Văn Đình Lệ chằm chằm, ánh mắt sắc bén đến tột độ.
Văn Đình Lệ bị sự lạnh lẽo trong mắt đối phương làm cho sợ hãi, không khỏi sững sờ.
Kiều Hạnh Sơ cau mày thấp giọng nói: "Mẹ."
Bà Kiều trong chớp mắt đã đổi sang khuôn mặt tươi cười dịu dàng, nói với đám người trẻ tuổi trong phòng: "Thất lễ với mọi người rồi, Hạnh Sơ đã nói trước phải vào chào hỏi mọi người, ai ngờ lại gặp Lỵ Vân ngoài vườn. Các cháu cũng biết mà, từ nhỏ nó và Lỵ Vân đã quen biết nhau, hai năm trước Lỵ Vân đi học ở Mỹ không gặp được thì thôi, lần này con bé đến, hai đứa nhỏ tất nhiên là có chuyện nói mãi không hết. Vừa rồi tôi còn chê cười Hạnh Sơ, có chuyện gì mà không thể để sau, nhất định phải bỏ lại cả phòng khách thế này."
Văn Đình Lệ kinh ngạc nhìn Kiều Hạnh Sơ, sau đó nhìn bà Kiều.
Kiều Hạnh Sơ nhìn thẳng mẹ mình, vừa lạnh lùng vừa cứng rắn nói: "Trong phòng nóng quá, con đưa Đình Lệ ra ngoài đi dạo trước."
Trong lòng Văn Đình Lệ loạn thì loạn, nhưng vẫn nhanh ổn định tinh thần, cúi chào bà Kiều: "Cháu chào bác."
Nụ cười của cô ngốc nghếch ngọt ngào như thế, cho dù là băng cứng cũng phải tan ra mấy phần, nhưng bà Kiều lại chỉ chăm chú nhìn con trai mình: "Đừng quên ông nội con còn đang đợi trong thư phòng."
Kiều Hạnh Sơ không hề bị lay động: "Mẹ, cô ấy tên là Văn Đình Lệ, cô ấy là người mà con…"
"Ông nội con vừa nãy đã ngất đi một lần rồi!" Bà Kiều xanh mặt đột ngột cắt ngang lời Kiều Hạnh Sơ: "Chẳng lẽ con muốn ép ông cụ vào bệnh viện thì mới bỏ qua à?"
Kiều Hạnh Sơ như bị lời này bóp trúng cổ họng, thoáng cái nghẹn lời.
Giọng điệu bà Kiều hơi dịu lại, hạ giọng nói: "Tối nay người nhà họ Lục đến, ông nội và cha con muốn đích thân tiếp đãi khách quý, còn rất nhiều lời muốn dặn dò con, đừng làm họ tức giận nữa."
Bà nhẹ giọng khuyên nhủ: "Thằng bé này, con thật thà quá, ông nội con vẫn còn giận, con càng chống đối thì càng dễ làm hỏng việc, cứ phải làm căng lên vào tối nay sao? Sao không hoãn lại rồi nói sau?"
Lời này rõ ràng đã thể hiện mấy phần thoả hiệp, Kiều Hạnh Sơ hơi bị lay động, quay lại nhìn Văn Đình Lệ, vẫn có phần không yên lòng.