Ánh Trăng Xa Xôi

Chương 3: Tiếng đàn tỳ bà (1)

Sắc mặt của Giang Nguyệt Ngưng thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh nàng đã khôi phục như thường, chỉ là bàn tay đang nắm chặt khăn tay khẽ siết lại.

Sở lão phu nhân ra hiệu cho nàng ngồi xuống trước, uống một ngụm trà rồi mới chậm rãi nói: “Xưa nay con luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, ta và tổ phụ con đã bàn bạc rồi, trưởng tử Chu gia tính tình trầm ổn, không hợp với con. Ngược lại, muội muội con tính tình hoạt bát, cần một người trầm ổn ở bên chăm sóc.”

Vừa nghe xong lời này, Giang Nguyệt Ngưng còn gì mà không hiểu? Đại khái là Tốc Tốc muốn gả cho Chu Hành, mà từ trước đến nay tổ phụ tổ mẫu luôn thương yêu Tốc Tốc, đương nhiên sẽ đồng ý chuyện hoang đường này.

Nhưng hôn sự giữa nàng và Chu Hành đã là chuyện ván đã đóng thuyền, chẳng lẽ Chu gia cũng đồng ý đổi người sao?

Hôn nhân đại sự đâu phải trò đùa, trong lòng nàng vẫn ôm một chút hy vọng vào Chu gia.

“Phía Chu gia có đồng ý không ạ?”

Hơn nữa, dù Chu gia có đồng ý đi nữa, vậy còn phủ Quảng Dương Hầu thì sao? Sao quận chúa Đan Dương có thể dễ dàng cho qua chuyện này như vậy?

Đến lúc đó, hôn sự đã không thành lại kết thêm thù, chẳng lẽ tổ mẫu còn không hiểu hậu quả của việc này hơn nàng sao?

“Chuyện Chu gia con không cần lo, chuyện phủ Quảng Dương Hầu con cũng đừng bận tâm. Con yên tâm, sau này tổ mẫu sẽ tìm cho con một mối hôn sự khác tốt hơn.”

Xem ra, bọn họ cũng không định gả nàng đến phủ Quảng Dương Hầu, như vậy cũng tốt. Nàng từng nghe qua danh tiếng của thế tử Quảng Dương Hầu, không phải gả cho hắn cũng là điều may mắn. Trong lòng nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là, đối với nàng mà nói, Chu gia đã là một lựa chọn rất tốt. Còn những gia tộc khác sẵn lòng kết thân, phần lớn đều có gia thế kém xa phủ Quốc Công. Nếu có môn đăng hộ đối thì nàng cũng chỉ có thể gả đi làm thϊếp thất. Những điều này đều do di nương tìm hiểu được. Chẳng lẽ tổ mẫu thật sự nhẫn tâm vậy sao?

Tựa như nhìn thấu sự giằng co trong lòng nàng, Sở lão phu nhân thở dài một hơi, ánh mắt nhìn nàng hiền hòa hơn không ít, giọng điệu cũng mang theo ý khuyên bảo: “Từ nhỏ đến lớn, con luôn hiểu chuyện hơn các tỷ muội khác, cũng là đứa khiến tổ mẫu hài lòng nhất. Trước đây, chỉ cần là thứ Tốc Tốc thích, con đều nhường con bé. Lần này cũng nhường cho nó, có được không?”

Nghe vậy, sắc mặt Giang Nguyệt Ngưng tái nhợt đi một phần. Nàng đúng là người cháu gái khiến tổ mẫu hài lòng nhất, nhưng lại không phải cháu gái mà tổ mẫu yêu thương nhất.

Là con người, ai mà chẳng có thiên vị.

Từ nhỏ di nương đã dạy nàng phải hiểu chuyện. Bao năm nay, nàng luôn cẩn thận từng li từng tí, cố gắng đóng trọn vai nhị cô nương của phủ Vệ Quốc Công, là một người dịu dàng, đoan trang, biết lễ nghĩa. Đến bây giờ, nàng còn hiểu chuyện đến mức phải nhường cả vị hôn phu của mình.

Nàng thầm thở dài trong lòng, đành tạm thời đồng ý với lão phu nhân: “Tất cả đều do tổ mẫu làm chủ.”

Sở lão phu nhân lúc này mới hài lòng gật đầu: “Con luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, cũng không uổng công tổ mẫu yêu thương con. Tố Vân, mang một tấm lụa trân châu mà hoàng cung ban thưởng hôm trước đưa cho nhị cô nương.”

Có lẽ do Giang Nguyệt Ngưng không làm ầm ĩ vì chuyện đổi hôn sự, tâm trạng của lão phu nhân cũng tốt lên không ít. Nghĩ đến chuyện hôn sự của cháu gái thứ hai bị hủy, bà ta vẫn phải bồi thường cho nàng một chút, thế là ban cho nàng một tấm lụa trân châu quý giá.

Tố Vân nhanh chóng lấy lụa trân châu ra đưa cho Đông Chi, mỉm cười nói: “Tấm lụa này hôm trước tam cô nương còn xin lão phu nhân, nhưng lão phu nhân không cho. Hôm nay lại ban cho nhị cô nương, xem ra lão phu nhân rất coi trọng nhị cô nương.”

Giang Nguyệt Ngưng chỉ khẽ mỉm cười. Nói gì mà coi trọng, chẳng qua là vì nàng ngoan ngoãn nghe lời, không gây chuyện, vậy nên tổ mẫu mới thưởng cho nàng thứ này để bù đắp.

Đông Chi ôm lấy tấm lụa, đi đến bên cạnh Giang Nguyệt Ngưng. Tấm lụa này rất nhẹ, nhưng nàng ấy lại cảm thấy nó nặng trĩu. Nhìn chủ tử của mình từ lúc ra khỏi Tùng Hạc Đường vẫn luôn im lặng, Đông Chi mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra lời.

Ban đầu khi nghe chuyện đổi hôn sự, Giang Nguyệt Ngưng hơi kinh ngạc và đau lòng, nhưng sau khi rời khỏi Tùng Hạc Đường, nàng đã dần bình tĩnh lại.

Việc tổ mẫu nói chuyện này với nàng chứng tỏ tổ phụ, phụ thân và chủ mẫu đều đã biết. Dù nàng có tìm họ cũng vô ích. Chu gia hẳn là vẫn chưa biết chuyện đổi người, có lẽ nàng vẫn có thể trông chờ vào họ.

Nàng từng gặp Chu phu nhân và Chu Hành. Chu phu nhân rất hài lòng với nàng, chắc chắn sẽ không dễ dàng đồng ý chuyện đổi hôn sự.

Cho dù trưởng bối Chu gia chấp nhận, nàng tin rằng Chu Hành cũng sẽ không đồng ý.

Thiên hạ đều nói đích tôn của Thái Thường Tự Khanh, Chu Hành là bậc quân tử, chính trực đoan chính. Ngày đính hôn, nàng từng gặp hắn ta, cũng từng nói vài câu, có thể thấy được phong độ của bậc quân tử từ phong thái và cách nói chuyện của hắn.

Hơn nữa, ngày hôm qua hắn còn không màng nguy hiểm, cứu Tốc Tốc khỏi vó ngựa. Điều này càng chứng minh phẩm hạnh của người này. Chuyện đổi hôn, e rằng Chu Hành sẽ không đồng ý.

Mang theo tâm trạng ấy, Giang Nguyệt Ngưng nơm nớp lo âu suốt một ngày trong phủ.

Hôm sau, trong lúc chải đầu, Đông Chi thấy sắc mặt cô nương không tốt, biết vì chuyện đổi hôn mà suốt tối qua nàng ngủ không yên.

Đông Chi chỉ là một nha hoàn, nàng ấy không thể giúp gì trong chuyện này, chỉ có thể nghĩ cách để chủ tử vui lên.

Nàng ấy sợ Giang Nguyệt Ngưng ở trong phủ lâu sẽ sinh bệnh, bèn đề nghị: “Cô nương, đã một tháng rồi người chưa đến cửa hàng hương liệu. Hôm nay người có muốn đi xem không? Lỡ như người bên dưới thấy người lâu không đến, lại sinh ra lười biếng thì sao?”