Cách nhà Thanh Thủy một quãng, tách biệt hẳn khỏi những cụm nhà đông đúc của thôn, gần bìa rừng hơn nữa là căn nhà gỗ của Trình Mặc.
Nếu căn nhà của Thanh Thủy mang lại cảm giác ấm áp, gọn gàng thì nơi ở của Trình Mặc lại toát lên vẻ thô ráp, mạnh mẽ và có phần bí ẩn.
Nằm tách biệt hẳn về phía bìa rừng, căn nhà gỗ của hắn như một tiền đồn đơn độc giữa ranh giới của sự sống con người và thiên nhiên hoang dã.
Nó được dựng trên một nền đất cao ráo, xung quanh không có hàng rào hoa mỹ, chỉ có những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau một cách tự nhiên.
Không khí ở đây dường như cũng đặc quánh hơn, mang theo mùi gỗ mục, mùi lá ẩm và thoang thoảng mùi tanh đặc trưng của da thú.
Bên hông nhà, dưới mái hiên rộng, treo lủng lẳng vài bộ da thú đang trong quá trình hong khô – da hoẵng, da chồn, thậm chí có cả một tấm da cáo lửa màu hung đỏ quý hiếm.
Dưới đất, dựa vào vách gỗ là mấy chiếc bẫy kẹp bằng sắt đã cũ, một cây cung săn chắc nịch làm từ gỗ tốt treo trang trọng trên giá và một bó tên được vót nhọn hoắt, gắn lông vũ gọn gàng.
Cạnh cửa ra vào là một đống củi lớn được chẻ đều tăm tắp, xếp cao gần bằng mái hiên, đủ cho hắn dùng qua cả mùa đông lạnh giá nhất.
Bên trong nhà, đồ đạc cũng tối giản hết mức. Gian giữa kê một chiếc bàn gỗ lớn thô sơ và hai chiếc ghế dài. Góc nhà là bếp lò xây bằng đá, vài chiếc nồi gang đen bóng treo trên vách.
Gian bên cạnh là nơi Trình Mặc ngủ, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn giản trải tấm da thú dày và một cái rương gỗ lớn đựng đồ cá nhân.
Mọi thứ đều ngăn nắp một cách thực dụng, không có bất kỳ vật trang trí nào, toát lên sự lạnh lẽo và cô tịch của chủ nhân.
Trình Mặc, chủ nhân của căn nhà đó là một ẩn số đối với dân làng Lạc Diệp.
Hắn xuất hiện cách đây chừng năm, sáu năm, một mình đến dựng nhà và sống bằng nghề săn bắn. Không ai biết rõ gốc gác của hắn.
Có người đoán hắn là quân nhân giải ngũ, có người lại bảo hắn là con cháu một gia đình thợ săn lâu đời nào đó trên núi cao. Nhưng tất cả chỉ là phỏng đoán, vì Trình Mặc chưa bao giờ hé nửa lời về quá khứ của mình.
Hắn là hiện thân của sức mạnh và sự trầm mặc. Dáng người cao lớn, vững chãi như một gốc cây cổ thụ. Bắp thịt săn chắc cuồn cuộn dưới lớp áo vải bạc màu.
Đôi vai rộng và tấm lưng thẳng tắp cho thấy một sức bền đáng nể. Nước da màu đồng sậm khắc khổ vì mưa nắng gió sương càng làm tăng thêm vẻ rắn rỏi.
Gương mặt hắn ít khi biểu lộ cảm xúc, đôi môi thường mím chặt thành một đường thẳng, quai hàm góc cạnh cương nghị.
Chỉ có đôi mắt là sống động, sâu thẳm và sắc bén lạ thường. Khi hắn nhìn ai, người đó thường có cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, không thể che giấu điều gì. Vết sẹo mờ trên gò má trái càng tăng thêm vẻ phong trần và bí ẩn cho hắn.