Hắn khẽ nhướng mày, mặt không biểu tình rũ mắt xuống, nhìn con Hồ ly vẫn đang cố gắng có ý đồ tới gần hắn.
Mắt thấy Hồ ly này không biết sống chết còn dùng đầu cọ cọ vào chân hắn, môi mỏng của Hô Na Sách nhấp nháy thành độ cong nhè nhẹ, trong lòng cảm thấy rất không kiên nhẫn, lập tức dùng một chân đá cho thân thể mềm yếu của Hồ ly kia văng xa mấy trượng.
Lang Thập Lục nhìn hành vi bạo lực của Tộc trưởng nhà mình, nằm trên mặt đất dùng hai móng vuốt che mặt lại, vô cùng buồn bã mà hô một tiếng, lại đứng dậy chuẩn bị bò đến hướng Hồ ly bị đá văng đang liên tục kêu đau.
Làm bộ làm tịch.
Trong lòng Hô Na Sách hừ lạnh.
Hồ ly này có tu vi cực cao, thậm chí Hô Na Sách còn chưa sử dụng yêu lực, lúc này nó bày ra bộ dáng tấm thân mảnh mai bị thương, chẳng qua muốn để đám Lang con ngốc nghếch kia xem.
Hắn không thèm vạch trần ý đồ của tên Hồ ly kia, thủ đoạn này đối với đám Lang con ngốc nghếch thật sự rất hữu dụng, làm Hô Na Sách có chút bực bội.
“Lang Thập Lục, quay về.” Hô Na Sách đè xuống bất mãn nói, mấy Lang con khác cũng đều nức nở vây quanh bên người Hồ ly, vươn đầu lưỡi nhỏ bé thay nó liếʍ láp bụi đất dính trên lông trắng.
Lang Thập Lục lắc đầu, nhưng không dám chạy về phía Hồ ly, nó ngao ngao kêu lên mấy tiếng rồi đi về bên chân Hô Na Sách, vẫn luôn vòng quanh đi qua đi lại bên chân hắn, trong miệng không ngừng kêu to, còn nâng lên hai chân trước ngắn ngủn vụng về khoa tay múa chân.
“Không được, không thể mang về.” Hô Na Sách ngồi xổm xuống, không để ý tới Lang Thập Lục đang giãy giụa mà đem nó xách lên, ánh mắt hắn nghiêm túc kiểm tra khắp người của Lang con, thấy không có vết thương nào mới buông tay.
Sau đó ôm Lang Thập Lục vào trong ngực, Hô Na Sách đứng lên bước đôi chân dài đến gần Hồ ly, hắn nhìn đám Lang con đang nằm sấp trên người Hồ ly, sau đó xách từng con một lên như nhổ củ cải.
Sáu chú Lang con nước mắt đầm đìa nhưng vẫn an phận nằm yên trong ngực Hô Na Sách, hắn không hề lưu luyến xoay người rời đi, Cửu Vĩ Hồ sau lưng nheo lại đôi mắt hẹp dài, nhìn bóng dáng Lang yêu đang chậm rãi rời đi, đột nhiên cử động thân thể.
“Lang quân, xin dừng bước.”
Âm thanh trong trẻo như nước chảy mùa xuân, như bạch ngọc Côn Luân sáng ngời không pha lẫn tạp chất, so với tiếng kêu của Phượng hoàng cũng không sánh được, âm thanh này dường như có thể câu lấy thần hồn, làm lỗ tai Hô Na Sách không tự chủ giật giật mấy cái, quay đầu nhìn lại.
Cửu Vĩ Hồ to lớn đã không còn, thay vào đó là một vị nam tử mắt lam tóc trắng, trong lòng hắn hơi giật mình, giống như bị mê hoặc mà dừng bước chân lại.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới nam tử cũng có thể dùng hai từ mỹ mạo để hình dung, xung quanh hắn trở nên vô cùng tĩnh lặng, mọi vật như chìm vào vô hình, trong nhất thời chỉ nhìn thấy bóng dáng của Hồ yêu.
Tóc dài màu trắng giống như tơ lụa trân quý do người cá dệt ra, xõa xuống tung bay cùng với trường bào diễm lệ màu đỏ sẫm tỏa ra cảm giác nhu hòa, dưới cổ áo lộ ra da thịt óng ánh trơn nhẵn đan xen với y phục bên trong làm nổi bật lên sắc đỏ tươi nhuận như sa mạc Đan Hà, trắng mịn nõn nà như tuyết trắng giòn tan.
Dưới ánh trăng u ám, những cánh hoa do yêu lực thôi thúc tạo thành đang theo gió rơi xuống bàn tay trắng nõn thon dài của Hồ yêu, Hồ yêu mỉm cười rũ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng đong đưa một chút, cánh hoa lập tức vỡ thành những ngôi sao nhỏ li ti rồi tiêu tán trong không trung.
Mỹ nhân dưới ánh trăng nở nụ cười, ngước mắt nhìn về phía Hô Na Sách đang ngẩn người.
Sắc đẹp tuyệt trần như ngưng tụ thành ánh sáng rực rỡ, tuyệt đối còn đẹp hơn cả ánh trăng trong trẻo to tròn.
Trên người Hồ yêu giống như có một sợi tơ vô hình, kéo lấy ánh mắt của Hô Na Sách không cho xê dịch nửa phân.
Hút lấy trái tim người ta.
Hô Na Sách lập tức cảnh giác lấy lại tinh thần, hắn nhíu mày rồi hóa thành nguyên hình, động tác không hề nhẹ nhàng đem đám Lang con ngậm vào miệng rồi ném lên lưng.
“Lang quân.” Cơ Miên Hoan mỉm cười thấp giọng nói: “Chẳng lẽ không muốn nghe kế hoạch của ta chút nào sao?”
“Hồ tộc và Hổ tộc tranh chấp, Lang tộc không muốn bị cuốn vào.” Hô Na Sách bình tĩnh đem cảnh tượng tuyệt mỹ diễm lệ vừa mới nhìn thấy đuổi ra khỏi đầu, bọn Lang con đáng thương ở trên lưng vô cùng nức nở, muốn cầu xin Hô Na Sách nghe đề nghị của Hồ ly một chút.
Thật sự đã bị Hồ ly mê hoặc tâm trí, đàn Lang ngốc trên lưng không có đứa nào có thể cưỡng lại được.
Hô Na Sách vừa bước tới một bước, đột nhiên có một đoạn truyền âm lọt vào trong tai.
Âm thanh dịu dàng nhưng có phần trêu tức khó giấu của Hồ yêu, mang theo một chút lười biếng giống như dù bận vẫn rất ung dung và nắm chắc phần thắng trong tay.
‘Lang con, tu vi của ngươi có tổn hại, nhiều năm vẫn không thể đột phá nên không cách nào kế thừa Vương vị, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một Tộc trưởng.’
Một câu này làm Hô Na Sách bực bội cười khẽ, khiến lòng hắn ngứa ngáy khó chịu, muốn lập tức xoay người cắn đứt cái miệng Hồ ly kia.
‘Ta có phương pháp trị tận gốc tổn hại kia của ngươi, ngươi yên tâm, ta sẽ không yêu cầu quá nhiều.’
Hồ ly thật sự sẽ mê hoặc tâm trí chúng yêu.
Hô Na Sách dừng bước chân, quay đầu nhìn chằm chằm Hồ yêu kia một cái.
‘Phương pháp như thế nào?’
‘Ngươi muốn gì?’
Quả thật hắn buộc phải tăng thực lực lên, gánh vác trách nhiệm tồn vong của tộc nhân, chuyện này khiến hắn ngày đêm buồn bực nôn nóng, nhiều năm như vậy nhưng vẫn không cách nào đột phá.
‘Ta vẫn chưa nghĩ kỹ đâu.’
Hô Na Sách hạ lưng xuống, đám Lang con trên lưng reo hò vui vẻ hẳn lên.
Đuôi Hồ ly nhẹ nhàng quét qua eo Hô Na Sách, đem đến một trận ngứa ngáy tê dại.
Giọng điệu Hồ ly rất ngoan ngoãn vang lên bên tai Lang yêu.
“Ca ca tốt, mang ta về nhà đi.” Mắt Hồ ly rũ xuống, một bộ dáng mềm mại đến cực điểm.
‘Ta không thể đưa ngươi về Viêm Địa.’ Hô Na Sách cảnh cáo nhìn y một cái.
Cơ Miên Hoan âm thầm cười nói: ‘Đừng để thân thể yếu đuối của Hồ ly ta bị bỏ lại nơi này, ngươi biết đó.’
‘Lang con, ta đánh không lại ngươi.’
Cùng với câu truyền âm này là vài tia sáng nhỏ vụn màu lam theo bàn tay Cơ Miên Hoan rơi xuống, tan vào sau gáy Hô Na Sách, hình thành một ấn ký nhàn nhạt sau đó biến mất không thấy tăm hơi.
Trong nháy mắt, con ngươi trong sạch ẩn chứa trong đôi mắt Hồ ly hẹp dài biến thành màu máu đỏ thắm, nhưng ngay lập tức đã khôi phục thành màu lam ôn nhuận như nước.
Lang yêu đang chở Hồ ly trên lưng vẫn không hay biết gì, chỉ cảm thấy Hồ ly này thật sự ồn ào phiền phức, Hô Na Sách trầm giọng nói: “Nếu còn lộn xộn, ta cắn đứt tai ngươi.”
“Được rồi.” Cơ Miên Hoan nằm nhoài trên người Hô Na Sách duỗi thẳng tứ chi, híp mắt nhàn nhã nhìn lên ánh trăng trên bầu trời, cười nói: “Ca ca tốt, ta không động nữa.”
Tên Lang yêu này có thân hình cường tráng căng đầy, da thịt lại mềm mại, nằm lên thật sự thoải mái.
Tác giả có lời muốn nói:
Hồ ly công - Lang Vương thụ nhé, đừng đứng sai trạm, thuyền này chính là một đôi đại mỹ nhân công và đại soái ca thụ.
( >﹏