Chủ nhiệm lớp không ở đây, lớp trưởng tạm thời đứng ra chủ trì đại cực. Sau khi hai học sinh chuyển trường tự giới thiệu đơn giản về bản thân xong, bạn học sinh cắt tóc ngắn đã ngồi vào vị trí phía trước.
Tiếng lòng của Lý Hâm đã hét loạn lên. Dưới tiếng hét chói tai đó, thân ảnh của nữ chính dầm trở nên rõ ràng trước mặt Chúc Mạt.
Nữ chính buộc tóc đuôi ngựa cao, cái trán trơn bóng, trên mũi đè nặng một cái kính gọng đen lớn, gần như che đi nửa khuôn mặt của cô ta. Làn hơn hơi ngăm đen, theo tiếng lòng của Lý Hâm thì cô biết được đó là do nữ chính đi làm công cả mùa hè nên bị đen.
Từ trong ra ngoài đều lộ ra vẻ cũ kỹ quê mùa. Tiến vào lớp A đã như một hòn đá xám xịt rơi vào trong căn phòng xa hoa, đâu đâu cũng hiện rõ sự không ổn và cảm giác bài xích.
Đương nhiên, đây cũng là chuẩn bị cho sau này nữ chính thoát thai hoán cốt vả mặt pháo hôi.
“Không phải chứ, bây giờ vẫn có người đeo kính dày như kia? Cái mắt kính kia sắp dày bằng vỏ rượu rồi?”
“Đúng vậy, tớ không muốn ngồi cạnh cô ta đâu, chưa gì đã ngửi thấy mùi hôi rồi.”
Trong lớp đột nhiên vang lên mấy tiếng miệt thị nhàn nhạt, cũng không phải cố tình nhưng lại là sự ghét bỏ từ tận đáy lòng. Giống như đầu lưỡi đột nhiên nếm được vị thanh tưởi, dính nhớp khiến người ta khó chịu.
Lý Hâm nắm chặt tay, tức giận vô cùng.
【Cứ chờ bị vả mặt đi, nhưng mà bao lâu nữa con gái mới khôi phục da thịt trắng nõn, tháo bỏ mắt kính làm sáng mù mắt bọn họ nhỉ!】
Nữ chính bị cười nhạo lại giống như không chú ý tới ánh mắt ác ý của các bạn trong lớp. Cô ta bình tĩnh đi nhanh về phía Chúc Mạt.
Chúc Mạt ngồi ở bàn thứ tư cạnh cửa sổ, phía sau cô là vị trí của Lục Ngân Phi. Sau khi bạn cùng bàn của Lục Ngân Phi chuyển trường thì trống ra vị trí đó. Nữ chính đúng là muốn ngồi nơi đó.
Thậm chí còn chưa tới gần, có người nhận ra ý đồ của Hứa Thời Đồng thì dùng giọng điệu không quá lớn nói: “Không phải cái đồ nhà quê kia muốn ngồi cạnh Lục thiếu gia đấy chứ? Cô ta cũng thật có mặt mũi…”
“Đúng vậy~”
“Ngồi bên cạnh Lục thiếu gia? Cô ta cũng xứng!”
“Nhưng hìn như chỉ có vị trí bên cạnh Lục thiếu gia là còn trống…”
Bộ tiểu thuyết 《Thiếu gia bệnh kiều yêu tôi》 này, hoàn cảnh gia đình nữ chính khó khăn, vì thành tích ưu tú nên mới được chiêu mộ tới học viện quý tộc Thánh Vũ. Ngày đầu tiên vào học, vì vị trí ngồi nên mới mơ màng có quan hệ với nam chính, từ sau đó chịu không ít sự bắt nạt ác ý.
Nhưng nữ chính có trái tim mạnh mẽ, tuy phải đối mặt với khốn cảnh nhưng vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh, dịu dàng lương thiện. Cô ta không so đo về những hiềm khích lúc trước, vẫn hỗ trợ những vai phụ đã từng bắt nạt mình. Dùng một thân mị lực thuyết phục một vài vai ác. Ngay cả nam chính là quý công tử cao quý không ai bì nổi cũng được cô ta cứu rỗi, biến thành tên bệnh kiều không có cô ta thì không được.
Tương lai vừa nhìn đã biết vô cùng tốt đẹp.
Nhưng hiện tại, ác ý là có thật.
Bên cạnh Chúc Mạt, nửa người của Lý Hâm thò ra khỏi bàn, trong lòng kêu gào 【Con gái mình xứng! Con gái xứng nhất! Con gái xinh đẹp nhất! Tên nam chính bệnh kiều chết tiệt kia mới không xứng có được con gái!】
Bạn bàn trước nhìn Lý Hâm như nhìn một tên thiểu năng: “Lý Hâm, cậu… Cậu cũng thích Lục Ngân Phi à?”
“... Cái gì, sao có thể?!”
“Nhìn cậu kích động như thế? Được rồi tớ hiểu rồi, Lục thiếu gia ưu tú như vậy, cậu thích cũng là bình thường. Cậu nhìn bọn họ ——”
Nghe vậy Lý Hâm quét mắt nhìn quanh lớp một vòng, đa số các nữ sinh đều nhìn chằm chằm nữ chính, thậm chí còn có một vài nam sinh lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
Cô ta: …
Nhanh chóng ngồi về chỗ cũ, lấy tay che mặt.
【Mẹ nó, người trong tiểu thuyết cũ rích thật đáng sợ, mình nhất định không thể để cho bất kỳ ai nghĩ mình thích nam chính… Đương nhiên mình cũng tuyệt đối không thích nam chính, nam chính là của con gái!】
——
Nữ chính dừng bên cạnh Chúc Mạt, nhẹ giọng dò hỏi: “Xin hỏi, phía sau cậu có ai ngồi chưa?”
Xuyên qua cặp kính dày của nữ chính, Chúc Mạt hơi nâng cằm lên, đối diện với cô ta.
Lọt vào mắt cô là một đôi mặt trong veo.
Trong suốt, sạch sẽ. Cô ta đến gần, trên người không có mùi hôi thối gì, mà giống như có một hương thơm tươi mát thoáng qua, giống như một cơn gió tự do.
Khiến Chúc Mạt nhớ tới nam sinh vừa va phải.
Trong lòng Lý Hâm hoan hô nhảy nhót.
【Khống có! A a a! Con gái muốn ngồi phía sau mình!】
“Có.” Giọng điẹu nhẹ nhàng lãnh đạm.
【Hả?】
“A, vậy sao, xin lỗi.”
Lý Hâm trừng lớn hai mắt, không dám tin nhìn về phía Chúc Mạt.
【Nữ phụ này đã bắt đầu nhắm vào con gái rồi? Rõ ràng là còn chỗ!】
Trong lòng Chúc Mạt đang có suy nghĩ riêng, cô thất thần nghĩ: Nếu như nữ chính thật sự giống như những gì Lý Hâm nói, vậy trong sách chắc chắn cô bị ngốc.
Nữ chính tốt như vậy, dựa vào cái gì nữ chính đi cứu rỗi nam chính, nữ phụ chỉ biết ghen ghét với nữ chính?
Nam chính vô duyên vô cớ, chuyện tốt đều bị hắn bắt được.
Cô tuyệt đối, không có khả năng, lưu lạc như kết cục của nữ chính trong tiểu thuyết.
“Thật ra là không…”
“Bạn học Hứa Thời Đồng, cậu có thể ngồi cùng tôi.”
Cả lớp đột nhiên trở nên yên tĩnh. Ánh mắt kinh ngạc và nghi ngờ đều đổ dồn về phía Chúc Mạt.
“Vừa rồi, chị Chúc Mạt nsoi gì?”
“Không phải chứ, vì sao chị Chúc Mạt lại chủ động mời con nhà quê kia…”
“Tớ không thể tin được, nghe lầm rồi.”