Lúc đầu còn là quần áo rất bình thường, nhưng càng về sau dường như kiểu dáng càng trở nên ngày càng kỳ lạ.
Cuối cùng, chỉ có một vài sợi dây chuyền vàng được gắn vào đồ trang sức.
Hắn nói rất đẹp.
Lòng xấu hổ cực kỳ yếu ớt của Lộc Vi Miên đều sẽ vỡ vụn một lần trong mỗi lần hắn khen ngợi.
Lại theo hắn thử nghiệm nhiều hơn mà trở nên càng yếu ớt.
Hắn dần dần bắt đầu thích đeo các loại đồ vật lên trên người nàng, chậm rãi đã không thỏa mãn với dáng vẻ tĩnh lặng của nàng, thích nàng di chuyển hoặc bị động mà bày ra tư thái gì đó.
Hoặc là đưa thứ gì đó vào cơ thể của nàng.
Ví dụ như bây giờ.
Nàng quá ngây thơ, làm tù binh của kẻ điên, làm sao có thể thoải mái được.
Nàng đã làm sai chuyện, làm sao có thể không gặp một chút quả đắng nào.
Lộc Vi Miên cắn chăn gấm, không biết là nước mắt hay là thứ gì đó làm cho mẫu đơn thêu trên chăn gấm trở nên ảm đạm.
Dây xích bạc ngăn cản, nàng không chạm vào được đồ vật ở dưới người, chuông ở mắt cá chân không ngừng rung động, theo bản năng mà đi tìm trợ giúp.
Nàng bắt được góc áo của nam nhân trong bóng tối.
Ác quỷ kia nâng hàm dưới của nàng lên, ngón tay ngọc thon dài cạy mở hàm răng của nàng, đè lên hàm răng nàng, “Rất thích sao?”
Hàm răng Lộc Vi Miên bị ép đến chua xót, thậm chí động tác không dám lắc đầu, trong lúc nói chuyện đυ.ng phải ngón tay của hắn, “Buông ta ra, không thích, không thích.”
Giọng hắn lạnh lẽo, “Lộc Vi Miên, bây giờ nàng chỉ có thể thích ta, chỉ có thể thích tất cả những gì ta cho nàng.”
Hắn cố chấp lặp lại, “Nói nàng đồng ý, nàng thích.”
Lộc Vi Miên không nói lời nào, hoặc là, nàng nói không ra lời.
Hắn hỏi: “Chi bằng để ta thử lại, đeo cả đêm, sáng mai nói cho ta biết nàng có thích hay không, như thế nào?”
Ngón tay Lộc Vi Miên nhẹ nhàng siết chặt, “Đừng... sẽ chết người đó.”
Giọng nói của nàng liên miên uyển chuyển, nghe như là đang làm nũng.
Hắn cười, “Chết là chuyện dễ dàng nhất trên thế gian này. Ta không nỡ để nàng chết.”
Hắn lặp lại lần nữa, “A Miên, nói nàng đồng ý, nàng thích.”
Cuối cùng nàng lôi kéo vạt áo của hắn khi cơ thể không khống chế được nữa, dây xích bạc vang lên, tiếng run rẩy giống như thỏa hiệp nghe theo, “Ta đồng ý, ta thích, xin ngươi dừng...”
Trong phòng vang lên tiếng cười trong trẻo của hắn.
Sau đó tàn nhẫn tuyên án, “Nếu A Miên đã thích như vậy, vậy càng không thể dừng lại rồi.”
Tên điên!
Hắn đúng là một tên điên!
Lộc Vi Miên cắn chặt chăn gấm, yếu ớt khó nhịn.
Trong ánh sáng trắng trước mắt, dường như nàng đã nhìn thấy tất cả những gì đã qua.
Nếu có thể làm lại, nàng chỉ cần cha mẹ người thân bình an thuận lợi, sống an ổn qua ngày cùng với Phong Chẩn.
Nàng sẽ không si mê thái tử, sẽ không bao giờ trêu chọc phải tên điên này nữa!